⬅ Trước Tiếp ➡

Lộc Lâm Linh chui vào trong lòng ba mình một chút, làm nũng nói
“Ba Ba nhanh đi, tên thối tha đối diện từ chối con lại còn châm chọc con Mau, ba mau đánh tên đó thay con ”
Lộc Thành Quốc nhìn con gái ở trong ngực, nửa ngày ông vẫn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì. Chẳng lẽ mới mười ngày không gặp, con bé điên chỉ biết ăn này đã có mối tình đầu ư?

“Ồ, là như vậy à, ha ha. Tên thối tha kia không đúng rồi, con gái của ba làm sao lại đen chứ, cái này gọi là màu da khỏe mạnh, đúng là không có kiến thức ”
Lộc Thành Quốc vừa ôm con gái trong lòng vừa biểu lộ lập trường của mình.
Lộc Lâm Linh ngẩng đầu, nhìn trái nhìn phải đối với tấm gương ở trên tủ đầu giường và nói
“Đúng vậy, đúng vậy, con như vậy không tính là đen. Nếu để con đến Châu Phi, con khẳng định mình sẽ rất trắng ”
Lộc Thành Quốc vội vàng gật đầu, khẳng định nói
“Ừm Cho dù ở Châu Á, con gái của ba cũng không gọi là đen ”
Hai cha con lâu ngày không gặp cho nên vui đùa ầm ĩ một phen, cho đến khi bà Lâm gọi ăn cơm, hai cha con mới chịu đi ra. Trên bàn cơm cũng không yên tĩnh, Lộc Thành Quốc háo hức kể những thứ thú vị mình nhìn thấy trong chuyến đi công tác, Lộc Lâm Linh hết sức cổ vũ ba mình, bữa tối cả nhà vô cùng sôi nổi.
Nhà này vui đùa ầm ĩ cũng rơi vào tai nhà đối diện. Lục Dương đi ra khỏi phòng và nhìn sắc trời bên ngoài đã không còn thoáng đãng như không khí giữa hè.
Lục Mạn không có quay về, anh đã tập thành thói quen.
Anh mở tủ lạnh ra, bên trong có sủi cảo với đủ các loại nhân. Anh bắt bếp, sau một lúc một mâm sủi cảo đã nấu xong. Bình thường anh toàn tự mình nấu mì, rán trứng và xào cơm, quá trình đơn giản, được làm qua vô số lần. Lục Dương làm ở bên cạnh bàn, vừa ăn sủi cảo vừa lật tạp chí.
Có âm thanh vặn chìa khóa, cửa mở.
Lục Mạn thấy con trai mình đang ăn sủi cảo, tuy cảm thấy có lỗi nhưng làm việc suốt cả ngày bà cảm thấy vô cùng mệt mỏi, bà cũng không làm ra điệu bộ sẽ dỗ dành đứa nhỏ.
Bà ấy vào phòng, đặt túi xách xuống và cầm tiền bước ra, để tiền trên bàn và nói
“Ngày mai, con có thể mời Linh Linh ở đối diện ra ngoài ăn gì đó, không cần phải ở nhà, không thể xem hết sách được.”
Sau đó, bà ấy quay trở lại phòng và đóng chặt cửa.
Lục Dương đặt đôi đũa trong tay xuống, câu
“Mẹ có ăn cơm chưa?”
bị mắc kẹt ở cổ họng. Điều này khiến anh không còn cảm thấy ngon miệng nữa. Có gì đáng để chờ mong đâu chứ? Từ thành phố này đến thành phố khác, từ căn nhà này sang căn nhà khác, cho đến tận bây giờ, anh chỉ có một mình, một mình mà thôi.
Khi anh ăn xong còn dư lại mấy cái sủi cảo, anh đứng dậy và dọn dẹp bàn ăn, sau đó trở lại phòng và đóng cửa.
Bên ngoài còn có chút ánh sáng nhè nhẹ, nhưng lúc này trong phòng khách của căn nhà mới còn âm u hơn so với bên ngoài, buổi tối đã bắt đầu dài hơn.
Ban đêm, mẹ Lộc ngồi ở trước bàn trang điểm vừa tẩy trang vừa lải nhải với chồng mình.
“Đã nhiều ngày rồi mà chẳng thấy người đàn ông của nhà họ, đến một người thân thích tới thăm cũng không thấy. Một người phụ nữ vừa phải đi làm vừa phải chăm sóc cho con.”
Lộc Thành Quốc nhìn tờ báo trong tay và nói
“Anh thấy hàng xóm đối diện tuổi cũng chưa lớn, bộ dáng nhìn cũng được, tại sao chỉ một mình mà lại dẫn theo đứa con lớn như vậy, chắc họ cũng khó khăn, bình thường em không có việc gì thì nên quan tâm họ nhiều hơn.”


⬅ Trước Tiếp ➡