⬅ Trước Tiếp ➡

Lúc này Lộc Lâm Linh đã ăn xong dưa hấu, lại bắt đầu lục lọi trong ngăn tủ. Cô lấy ra một cái hộp, quay về phía ban công và hô
“Mẹ ơi, đây là sô cô lô mà ba mang về từ chuyến công tác lần này đúng không? Ba Lộc của chúng ta rất tốt, đi đâu cũng không quên con, con lấy một ít đem qua đưa cho cậu em nhảy lớp ở đối diện đấy ”
Bà Lâm buông bình nước trong tay xuống, đi ra ngoài và nói
“Ôi chao, con gái gì chứ, mình còn chưa kịp ăn đã tặng ra bên ngoài Hướng ra bên ngoài, đúng là con gái lớn chỉ biết hướng ra bên ngoài.”
Lúc này Lộc Lâm Linh đã chạy đến gõ cửa đối diện.
“Cốc, cốc, cốc.”
Tiếng gõ cửa thật sự dùng toàn bộ sức lực, người trong nhà mở cửa ra.
“Dì xinh đẹp, chào dì, nhà của cháu đối diện với nhà của dì. Cháu tên là Lộc Lâm Linh, dì gọi cháu Linh Linh là được rồi. Đây là sô cô la mà ba cháu đi công tác mang về, cháu đặc biệt lấy nó để tặng cho hàng xóm mới của mình, nghe nói chúng cháu học chung nữa đấy.”
Lục Mạn vừa mở của ra đã thấy một cô bé lốp bốp nói một chuỗi dài, trong tay ôm một hộp sô cô la, trên mặt nở nụ cười hết sức sáng lạn.
Bà Lâm chạy theo, nhìn thấy vẻ mặt phấn khởi của con gái, bà ngượng ngùng khoát tay và cười nói
“Đây là con gái nhà tôi, con bé biết đối diện có một bạn nhỏ sắp dọn đến, cho nên muốn đến đây để chơi cùng, thật sự đã làm phiền rồi.”
Lục Mạn nhẹ nhàng nói với giọng đầy ấm áp
“Linh Linh đúng không? Dì họ Lục, cháu là Lộc trong chú hươu sao nhỏ, còn dì là Lục trong phát hiện vùng đất mới, cháu có thể gọi dì là dì Lục.”
Sau đó bà ấy lui lại, mở rộng cửa, xoay người về phía trong và kêu
“Lục Dương, ra đây chào bạn mới cùng lớp với con đi.”
Lộc Lâm Linh theo đó và đi vào cửa, quay người nhìn xung quanh thì thấy một người mặc áo trắng đi ra từ trong phòng.
Lộc Lâm Linh cảm thấy hoảng hốt, nhịn không được nheo mắt.
Đúng vậy, màu trắng động lòng người thật sự rất chói mắt Chẳng biết là áo trắng hay do người trắng, hoặc là đèn nhà bọn quá sáng làm cho cô cảm thấy ánh sáng đã tăng lên mấy phần.
Lộc Lâm Linh phục hồi tinh thần, nhìn thiếu niên áo trắng trước mặt, cô ngơ ngác đưa sô cô la trong tay ra.
“… Cậu… cậu… Xin chào… Trắng…”
Cậu thiếu niên áo trắng hơi giương mắt, tầm mắt nhẹ nhàng đặt trên người cô gái trước mặt. Đôi mắt hạnh thật to, tóc đuôi ngựa hơi nhỏng lên, trên cái trán trơn bóng thấm ra một chút mồ hôi, cả người đều tỏa ra hơi nóng.
Giọng nói lạnh nhạt mang theo một chút phiền chán vang lên
“… Ừ, cậu quá đen.”
“Lục Dương, con nói cái gì vậy, không mau đến nhận quà và cảm ơn người ta đi.”
Lục Dương có chút khó tin nghe giọng nói mang theo ý cười của mẹ rồi nhận lấy hộp sô cô la. Anh đưa mắt nhìn trên dưới cô gái trước mặt hai lần, sau đó rũ mắt xuống, lúc này giọng điệu của anh mới tốt hơn nhiều, nhẹ nhàng nói câu
“Cám ơn”
.
Lộc Lâm Linh vừa về đến nhà đã chạy thẳng vào trong phòng mình, cô nằm úp sấp lên giường và đập liên tục vài cái vào gối đầu, nổi giận đùng đùng nói
“Trắng thì có gì đặc biệt hơn người chứ, một tên con trai lại trắng giống hệt sữa vậy thật khiến người ta tức giận Quá khó coi, không tốt chút nào ”
Cuối cùng cũng tưới hoa xong, bà Lâm bước đi thong thả đến cửa phòng con gái.
Bà ngồi ở mép giường, nhẹ nhàng vỗ lưng Lộc Lâm Linh, nhìn đứa con gái đang úp mặt vào trong gối đầu và nói


⬅ Trước Tiếp ➡