⬅ Trước Tiếp ➡

Khi cô còn nhỏ, bà Lâm thường xuyên làm việc nhà, vừa đong đưa vừa vỗ lưng Linh Linh bé nhỏ, kể chuyện cổ tích công chúa bạch tuyết cho cô nghe.
“Đó là một mùa đông rét lạnh, bên ngoài rơi xuống rất nhiều, rất nhiều tuyết, cả thế giới truyện cổ tích đều là một mảnh trắng xóa. Oa, một tiếng Công chúa bạch tuyết đã đến thế giới này, hoàng hậu xinh đẹp đón nhận đứa bé ở trong tã lót, bà vừa cúi đầu thì thấy, a – tại sao lại đen như vậy ”

Kết quả là, từ nhỏ đến lớn, trong sự châm biếm của bà Lâm, Lộc Lâm Linh lớn lên trở thành một bạn nhỏ hơi đen, hoạt bát và khỏe mạnh.
Rửa mặt xong, Lộc Lâm Linh cảm thấy bản thân đã ổn rồi, cô tiếp tục ăn dưa hấu
“Mẹ, rốt cuộc đối diện có dọn đến hay không? Dì đó cũng có một đứa con phải không? Bao nhiêu tuổi rồi? Là nam hay là nữ?”
“Dọn, hôm trước dọn đến, nhà họ có một đứa con, sau khi khai giảng cũng vào học lớp sáụ Chẳng qua người ta nhảy một cấp, hẳn là nhỏ hơn so với con, có cảm thấy chút áp lực nào không?”
Mẹ Lộc lắc mông cầm lấy bình nước để tưới nước cho hoa hướng dương bảo bối của bà.
Lộc Lâm Linh cũng không chịu thua thiệt, lại đưa thìa dưa hấu vào bên trong miệng mình và nói
“Áp lực? Tại sao đương không lại phải có áp lực. Đạo đức, trí tuệ, thể chất và sắc đẹp của con đều phát triển toàn diện, bà Lâm à, mẹ không biết có bao nhiêu người ghen tị với con gái yêu của mẹ đâụ”
Mẹ Lộc ngẩng đầu liếc nhìn con gái miệng đầy dưa hấu một cái. Con gái của bà vô cùng ngốc nghếch, cho ăn một chút thì mọi chuyện đều tốt, lười lắm mồm với cô.
Những giọt nước từ trong vòi sen chảy xuống trên cánh hoa hướng dương, dường như còn mang theo âm thanh tí tách. Những đóa hoa hướng dương vàng rực lay động nhẹ nhàng theo giọt nước rơi xuống, cả khu vườn nhà tràn đầy sức sống, lưu lại không khí oi bức của mùa hè cuối cùng…
Một năm trôi qua, kinh tế ở thành phố Vũ bắt đầu phát triển vượt bậc, ngành bất động sản bắt đầu hưng thịnh, chẳng qua phần lớn mọi người còn chưa ý thức muốn mua nhà.
Mấy năm trước, Lộc Thành Quốc đã lập nhà máy và trở thành một trong những người ra khơi làm ăn đầu tiên. Những năm này vẫn rất có hiệu quả, vì thế cả nhà Lộc Lâm Linh rời khỏi khu nhà cũ và chuyển đến sống ở khu chung cư mới được xây dựng này.
Bà Lâm đã từ chức vị trí kế toán ban đầu từ lâu, tập trung lo cho gia đình và nuôi dạy con gái. Tuy rằng khu chung cư này có hơi vắng vẻ nhưng môi trường sống lại tốt hơn so với khu ký túc xá cũ. Mỗi ngày bà Lâm đều trang điểm xinh đẹp, hơn nữa sửa ban công nhà mới thành một cái vườn hoa nho nhỏ có đủ loại hoa hướng dương mà bà thích nhất.
Nhưng đối với Lộc Lâm Linh, việc rời khỏi khu nhà cũ và những bạn nhỏ cùng lớn lên với mình khiến cho Lộc Lâm Linh thích sôi nổi phải cô đơn muốn chết. Vốn dĩ cô vừa là một cô bé điên khùng, hiện tại mỗi ngày chỉ có thể buồn chán trong nhà. Tháng trước bên kia đã bắt đầu trang trí, nhưng Lộc Lâm Linh không hưng phấn nỗi, mỗi ngày cô đều đứng ở cửa mà nhìn, không sợ tro bụi vụn gỗ khắp phòng, cô chỉ ngóng trông người bạn nhỏ đó sẽ đến để chơi đùa cùng cô.
Trong vài năm gần đây, công ty của Lộc Thành Quốc càng ngày càng lớn mạnh. Ông thường xuyên đi công tác, đi đến rất nhiều nơi, mỗi lần ông đều mang theo những đặc sản khác nhau về nhà. Lộc Lâm Linh lại vô cùng tham ăn, đương nhiên trong nhà không thể thiếu những món như trái cây hay đồ ăn vặt.


⬅ Trước Tiếp ➡