Chương 1
Không có gió
Tháng bảy, thành phố Vũ oi bức như một cái lồng hấp, mặt trời mặc sức kêu gào, đường quốc lộ như một vỉ nướng cực nóng. Khu chung cư mới được xây dựng cũng không lớn lắm, tổng cộng chưa đến mười căn nhà, nhưng việc phủ xanh bên trong được thực hiện không tệ. Có một cái chòi nghỉ mát ở hồ nước, nhưng chỉ có một vài hộ dọn vào, cho nên ngoài tiếng ve kêu râm ran, cả ngày hầu như chẳng thấy bóng người.
Vào mùa xuân, gia đình của Lộc Lâm Linh mới dời đến. Căn lầu bảy tầng chỉ có một nhà bọn họ, tuy rằng nhà mới rất đẹp, nhưng buổi tối yên tĩnh thật đáng sợ. Cả một khu chung cư mà chỉ có mười hộ gia đình lên đèn vào ban đêm làm cho người điên cuồng như Lộc Lâm Linh cũng không dám xuống lầụ
Trọn vẹn hai tháng nghỉ hè, Lộc Lâm Linh bị nghẹn sắp không chịu nổi. Mỗi ngày cô đều ồn ào muốn về ký túc xá lớn trước kia tìm các bạn nhỏ chơi đùa, khó khăn lắm mới xong trại hè, chưa chơi đủ đã phải trở về.
Tuy rằng trại hè có nhiều hoạt động, chơi rất vui vẻ, nhưng mà thật sự thức ăn không tốt lắm, còn không được mang đồ ăn vặt. Chỉ mới mười ngày trôi qua, Lộc Lâm Linh đã biến thành vừa đen vừa gầy trở về nhà. Cô c q n áo bẩn nhét vào trong túi xách, Lộc Lâm Linh chạy đến phòng bếp và mở tủ lạnh, một trận lạnh lẽo phả vào trong mặt, cô không nhịn được mà phát ra âm thanh tán thưởng. Cô lấy dưa hấu đã ướp lạnh ra, lại lấy một cái thìa, trực tiếp ngồi xuống đất dựa vào tủ lạnh vừa múc dưa hấu vừa kêu gào hàm hồ
“Mẹ, dì xinh đẹp đối diện đã chuyển đến chưa?”
Bà Lâm tắt vòi nước, nghiêng người nhìn con gái trên mặt đất, nói với vẻ trêu tức
“Ai ôi, con đây là bị đưa đến trại hè ở Châu Phi đi Lại phải thay bóng đèn rồi, buổi tối không thắp đèn sáng một chút, sợ là ngay cả mọi người cũng không tìm thấy con.”
Câu nói đầu tiên đã khiến Lộc Lâm Linh đỏ mắt
“Ai đen, ai đen Cả gia đình ai cũng đều đen hết Hơn nữa, chẳng phải con đen là do mẹ sinh ra và nuôi lớn hay sao, mẹ không biết xấu hổ lại còn nói con ”
Cô buông dưa hấu ra và đi vào trong WC, miệng cằn nhằn
“Rõ ràng mỗi ngày đều thoa kem chống nắng, chính là cái kẻ Đồng Đại Đông kia ngày nào cũng kéo con chạy ra ngoài. Mẹ ơi, mẹ cho con mượn dùng sữa rửa mặt của mẹ một chút ”
Lộc Lâm Linh là con gái một của hai nhà Lộc Lâm, ra đời vào mùa đông mười một năm trước, trước hôm cô sinh ra tuyết đã rơi xuống, hôm sau cả thế giới đều chìm trong một mảnh tuyết trắng xóa. Lộc Thành Quốc vỗ về bà Lâm vừa mới sinh con xong, hai người tựa đầu vào nhau và nhìn bé gái đang nằm trong tả lót qua lớp kính thủy tinh. Gương mặt bé gái nhỏ nhắn hồng hồng, một đầu tóc đen nhuyễn, trong lòng hai người vui sướng đến mức rối tinh rối mù.
Qua mấy ngày, Lộc Lâm Linh được chuyển từ phòng sinh vào phòng bệnh, Lộc Thành Quốc và một đám thân thích nhà Lộc Lâm vừa thấy chính là một búp bê nhỏ mày rậm mắt to, đầu tóc đen nhuyễn, hai mắt vừa to tròn vừa đen láy.
Còn có… cả người đều đen. Mới đầu mẹ Lộc và Lộc Thành Quốc đều cho rằng đứa bé bị ngâm trong nước ối, khi trưởng thành sẽ trắng ra.
Nào biết rằng, đứa bé lớn lên thành một cô gái mười tuổi, tuy rằng màu da ban đầu đã phai nhạt nhưng vẫn còn đen.
Mặc dù bà Lâm lúc còn trẻ không tính là đẹp, nhưng bà ấy ăn điểm ở chỗ có làn da rất trắng, cho dù hiện tại đã hơn ba mươi nhưng trên mặt không hề có chút xíu tàn nhang nào.