⬅ Trước Tiếp ➡
Phòng đựng thiết bị này không được sử dụng, đã cả năm không được đón ánh mặt trời, may mà vẫn còn điều hòa, cảm giác nóng bức mà mồ hôi trên người mới được vơi bớt.
Cô lấy mấy tấm bùa vàng còn chưa vẽ gì từ cặp sách ra, bút lông và mực nước mở ra đặt gọn tại một bên, tầm bùa vàng được đặt chỉnh tề trên miếng lót, phía dưới còn kê thêm một quyển sách, ngòi bút chấm một ít mực hồng, nét bút ổn định lưu loát như đang vẽ tranh.
Vài sợi tóc lòa xòa bên tai được vén gọn sau tai, trên chóp mũi đã thấm ra một tầng mồ hôi mỏng, gương mặt trứng ngỗng hơi nóng, xuất hiện một vêt hồng nhạt. Trong đôi mắt long lanh của Hạnh Mính lóe ra tia sáng màu tím, chuyên tâm nhìn chằm chằm ngòi bút.
Đôi chăn trắng nõn gác trong không trung, uyển chuyển nhẹ nhàng lúc ẩn lúc hiện, đường cong mạn diệu thon dài.
Hai phút đã vẽ xong một tấm, cô cầm tấm hoàng phù hơi rung rung nó, làm không mực nước, tờ giấy như nhìn bình thường không có gì đặc biệt chợt lóe lên ánh sáng, có linh quang.
Hạnh Mính vừa lòng đặt nó sang một bên, lại cầm lấy tiếp theo một tờ tiếp theo.
Tuy rằng thứ này có thể vẽ ở bất cứ chỗ nào, nhưng nếu ngồi vẽ trong phòng học mà bị nhìn thấy, chắc chắn sẽ khiến các bạn xôn xao chú ý, cho nên mỗi lần phù chú không còn đủ dùng nữa, cô đều phải tìm một nơi vắng vẻ để vẽ thêm, căn phòng thiết bị này là căn cứ bí mật tuyệt diệu nhất mà cô tìm được, đông ấm hạ mát.
Rào rạt --
Tấm bùa trong tay bỗng nhiên run lên, tấm phù tỏa ra kim quang phiêu giữa không trung.
Hạnh Mính buông bút lông, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Linh phù cảm ứng được vật gì đó, chuẩn bị lao ra, phương hướng là ngọn núi phía sau trường học. Lao được nửa đường thì bị cửa sổ ngăn cản, nó đâm sầm vào cửa kính.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Hạnh Mính vội vàng thu dọn đồ đạc, đeo cặp sách lên lưng, lấy một chiếc hồ lô to bằng bàn tay từ trong cặp sách ra, đầu ngón tay kẹp lấy tấm phù đang bay loạn, nhảy xuống miếng lót thể dục chạy ra bên ngoài.
Lại buông tấm phù ra, nó lập tức bay về phía sau núi.
"Bá" phù chú tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, lúc này đã không còn gì cản trở nó nữa, bay một đường thẳng tắp.
Hạnh Mính theo sát sau đó, nhìn chằm chằm phương hướng nó bay đi, bóng người mạnh mẽ bắt lấy bức tường bên cạnh hàng rào, một tay nắm lấy móc treo trên cặp sách, nhanh chóng nhảy lên, lòng bàn chân dẫm lên lan can bén nhọn, lật người nhảy qua, chạy theo linh phù vào sau núi.
Đường yrên núi phần lớn không được khai thác, cũng không có ai tư sửa, Hạnh Mính dùng cánh tay che trước mặt, chui qua rừng cây, may mắn vừa rồi cô đã ống quần thả xuống.
Ầm vang --
Một tiếng nổ lớn vang lên, cô ngẩng đầu nhìn qua, một cây dương xỉ cao lớn không có gió mà lá cây vẫn bay tán loạn, ngọn cây như có thứ gì đó đang xé rách, thân cây dương xỉ bị đè tới cong xuống, sau đó lại đột nhiên bắn trở về.

⬅ Trước Tiếp ➡