Mấy hồn phách ẩn núp trong tán cây âm u bị cú bân ngược đó quăng ngã, một đoàn sương đen vẩn đục, nhìn từ xa cứ như một đám tro bụi đen thùi lùi, âm thanh chói tai rõ ràng là do chúng nó phát ra.
Hạnh Mính che lỗ tai, nhưng linh phù không hướng tới những hồn phách đó, nó đang xoay vòng quanh trên đỉnh cao nhất của cây dương xỉ, những phần nhánh cây bí nó chạm vào đang né tránh trốn khắp nơi.
Hạnh Mính chưa từng thấy loại tình huống này.
Nhiệm vụ mà sư phụ giao cho cô, chỉ cần đi thu thập những hồn phách lưu lạc bên ngoài mà thôi, nhưng những chuyện này thoạt nhìn không giống như là việc làm của đám hồn phách này.
Cô lấy thêm mấy tấm linh phù từ trong túi lấy ra, để vào trong miệng, dùng nước bọt làm ướt chúng, khi vứt ra, cũng giống như cái trước, chúng nó căn bản không thèm đoái hoài đến đám hồn phách kia, toàn bộ đều tập trung ngọn cây dương xỉ.
Hạnh Mính đành phải dùng cánh tay cản gió, đi chuyển đến gần cái cây. Cô nhanh chân chạy đến dưới gốc cây dương xỉ, xem rốt cuộc nó chứa cái gì. Lúc đi ngang qua một lùm cây, cô nhìn thấy một đoàn hồn phách nhỏ đang rúc ở đó, không dám động, Hạnh Mính lấy ra hai lá bùa duy nhất còn sót lại, cầm lấy một tấm, dán lên người nó.
Hồ lô trong lòng bàn tay nhẹ nhàng chạm vào lá bùa, hồn phách xuyên qua linh phù, được hút vào trong bình hồ lô.
"Hoàn thành một cái, ít nhất mình cũng không đến không."
Hạnh Mính dáng người mạnh mẽ, bám vào một nhánh cây, nhanh nhẹn tiến lên, không có cành lá xum xuê ở phía dưới ngăn cản, cô chạy càng thuận lợi hơn. Cô càng chạy càng nhanh, đang định né một nhánh cây khác, thân cây lay động, dường như tùy thời đều có thể tấn công cô.
Cuồng phong bên trên như xoáy nước, từ xa nhìn lại, toàn bộ nhánh cây bị đứt gãy rơi xuống mặt đất đã bị một trận gió lốc cuốn lên, nhánh cây bị gió thổi càng gãy nhiều hơn, không quá vài phút thân cây đã có dấu hiệu sắp bị bẻ gãy.
Thân cây dương xỉ đột nhiên bị một tầng ánh sáng trắng chói mắt bao lấy, trong đống nhánh cây hỗn độn bị gió cuốn lên cũng có lẫn mấy đoàn hồn phách màu tro bụi, lúc này chúng bị một lực lượng tàn nhẫn xé làm đôi, hóa thành tro tàn.
Hạnh Mính càng thêm kinh hoảng, từ nhỏ cô đã được sư phụ dạy dỗ, hồn phách là những tín đồ ánh sáng bị lạc đường, cần được người thu vào trong hồ lô, độ kiếp để có kiếp sau, nếu hồn phách biến mất, hoá thành tro tàn tan vào không khí, thì không thể siêu độ nữa, thi thể cũng sẽ bị hư thối.
Mấy hồn phách chạy trốn bị cơn gió lốc bắt lại, cơn gió đó như có bàn tay độc ác giam cầm chúng nó, cuốn vào xoáy nước, lại thêm một đoàn màu xám bị xé làm hai nửa, tiếng thét chói tai xuyên thấu không trung, vang vọng trong tai Hạnh Mính, cô đột nhiên cảm thấy thống khổ như bản thân mình cũng bị xé rách.
"Đừng như vậy.."
Hạnh Mính hoảng loạn, cố gắng tiến lên thêm vài bước: "Đừng như vậy!
Đây là ngọn gió gì cô không biết, nhưng chỉ cần có linh phù, linh phù có thể đối phó mọi thứ, nếu cô thả linh phù vào trong gió, nói không chừng có thể khiến nó dừng lại!
Cô tiến vào mảnh đất đang bị cuồng phong càn quét, các nhánh cây dương xỉ chung quanh đột nhiên tụm lại, tập kích cô.