Bị cô thúc giục quá nhiều, Nguyên Tuấn Sách nhíu mày, que cay đã đưa đến ngang ngực anh, hơi run run, lớp sa tế phủ trên que cay cũng được cô chu đáo nặn ra sẵn, sắp chảy ra khỏi bao nilon.
"Ăn nhanh lên!"
Anh cúi đầu mở miệng.
Đầu lưỡi cách bao nilon ướt át, nhẹ nhàng quét qua đầu ngón tay của Hạnh Mính.
Túi que cay trống rỗng, anh đã ngậm miếng que cay vào trong miệng, Hạnh Mính nhìn túi nilong hình như còn dính nước bọt của anh, không biết phải làm sao.
"Khụ!"
Nguyên Tuấn Sách che miệng đột nhiên ho khan một tiếng, khiến giáo viên trên bục giảng chú ý, vài bạn học trong lớp cũng quay đầu nhìn về phía họ, Hạnh Mính vội vàng nắm chặt túi nilong, thu cánh tay về, cảm thấy trên tay dính toàn sa tế và nước miếng của anh, vẻ mặt dần dần không chịu nổi, có hơi vặn vẹo.
Cô quay đầu nhìn lại, thấy anh đang nhịn cơn ho khan, lại khụ hai tiếng, gương mặt xuất hiện vệt ửng đỏ, hình như có chút hít thở không thông. Trên da thịt tinh tế trắng nõn lại xuất hiện màu sắc sắc tình động lòng người như vậy, hầu kết chuyển động rõ ràng, hình như anh không nhai mà nuốt luôn.
Hạnh Mính hối hận vừa rồi đã cho anh ăn que cay.
"Cậu không sao chứ? Chỗ mình có nước."
Cô nhét rác vào cặp sách, ngón tay tùy tiện cọ hai cái lên giấy nháp, lấy ra một chai nước khoáng còn chưa mở, đưa cho anh.
Nguyên Tuấn Sách lắc lắc đầu, nuốt nước bọt một lát, trong miệng mới không còn vị cay rát như vừa rồi, nhưng hình như dị vật vẫn còn mắc kẹt trong cổ họng, anh phải nuốt vài lần mới bớt.
"Thật xin lỗi, cậu chưa từng ăn que cay thật à?" Hạnh Mính đựng sách giáo khoa đứng lên, trốn phía dưới nói chuyện với anh.
Vẻ mặt anh đã trở lại vẻ bình thản như cũ, phảng phất như sự khó chịu vừa rồi căn bản không tồn tại, sắc đỏ chỉ lướt qua trong giây lát.
"Chưa từng ăn, cay." Tận hương dư vị trong miệng: "Còn hơi ngọt."
Hương vị của que cay chậm rãi bị nước bọt rửa trôi, đến lúc anh muốn thử lại, thì loại hương vị đó đã không còn, đột nhiên có hơi thất vọng.
"He he, có phải dục cầu bất mãn không? Còn muốn ăn thêm một cái?"
Ăn thêm một cái?
"Đây là dục cầu bất mãn sao?" Anh xoa hầu kết, nghiêm túc dò hỏi cô, ánh mắt sạch sẽ không chút tạp niệm, đột nhiên Hạnh Mính có ảo giác rằng cô đang đùa giỡn một bé nam ngây thơ.
"À, chắc là, có, đi? Dù sao mình có cảm giác như vậy."
Dục cầu bất mãn.
Nguyên Tuấn Sách liếm môi mỏng, cánh môi màu hồng nhạt được phủ một tầng ẩm ướt, lấp lánh dưới ánh sáng, nhìn tương đối ngon miệng.
Thật kỳ quái, lần đầu tiên anh có loại cảm giác này.
Đến giờ nghỉ trưa, Hạnh Mính đeo cặp sách dây chéo, tìm một phòng thiết bị không có ai sử dụng, vứt cặp sách lên một miếng lót thể dục cao tầm 1 mét.
Một tay cô chống lên miếng lót thể dục, đột nhiên mượn lực nhảy lên trên, xoay người ngồi xuống.
Thời tiết mùa hè nóng bức, nhiệt độ hôm nay lên đến 33 độ, mặt trời bên ngoài cửa sổ ra sức tỏa nắng như muốn nướng chín đường băng trên sân thể dục, dùng mắt thường để nhìn cũng thấy đường nhựa như đang vặn vẹo trong không khí.
Hạnh Mính sắn quần thể dục lên, hai cẳng chân trắng nõn lắc lư trong không trung, cuối cùng cũng thấy mát mẻ hơn một chút.