⬅ Trước Tiếp ➡
Anh mỉm cười khiến Hạnh Mính đột nhiên cảm thấy anh thật đáng thương. Tôn nghiêm phái nam từ khi sinh ra đã không có, yên lặng cầu nguyện trong lòng cho anh trong ba giây, cô chỉ mong căn bệnh này có thể chuyển qua người Tần Nhạc Chí.
Nguyên Tuấn Sách mới chuyển trường đến đây ba ngày, không chỉ có các bạn học của lớp ba khối 11 biết anh, mà học sinh ở cả 5 khối mỗi khi hết tiết đều phải chạy qua cửa sổ lớp bọn họ ngó một cái.
Làn da trắng nõn, nhan sắc không phân nam nữ, dùng từ quyến rũ để hình dung anh cũng không quá, khí chất thanh cao không hỏi thế tục, hơn nữa còn thân thiện, ai hỏi cũng đáp lời, một giây trước còn lạnh mặt, một giây sau có thể tươi cười trả lời.
Thậm chí còn có người chụp lén ảnh anh rồi đăng lên web trường cho mọi người cùng thưởng thức, vì thế Hạnh Mính ngồi cùng bàn với anh cũng không ít lần bị dính vào ảnh chụp lén, chẳng qua phần lớn ảnh chụp đều trúng ngay lúc cô đang ăn vụng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cô là tín đồ của que cay, càng cay càng thích, hai người lại ngồi gần cuối cùng của lớp, cho nên mỗi lần ăn vụng đều có thể xảo diệu tránh được tầm mắt của giáo viên, nhưng lại không tránh được cameras ở bốn phương tám hướng.
Lúc Lộ Điệp giơ ảnh chụp cho cô xem, cô trong bức ảnh nhìn như chú chuột hamster, đang cong eo, cúi đầu điên cuồng nhét que cay vào trong miệng, khuôn mặt nhỏ phồng thành cái bánh bao, đôi mắt chết nghiêm túc nhìn chằm chằm que cay, người không biết còn tưởng rằng cô đang đề phòng ai đó cướp que cay của mình.
Hạnh Mính nhìn ảnh chụp, rồi lại ngẩng đầu trừng mắt nhìn Nguyên Tuấn Sách, dựa vào cái gì mà bọn họ chụp anh đẹp như vậy!
"Thật mất mặt, ôi Hạnh Mính ơi, cậu thật mất mặt." Lộ Điệp cầm di động dán đầy cái stickers nhân vật hoạt hình màu hồng nhạt, che miệng cười to, vẻ mặt vui sướng khi người khác gặp họa rất đáng ăn đòn nên bị Hạnh Mính kí một quyền vào đầu.
Hạnh Mính cảm thấy không thể để một mình mình mất mặt được, tiết sau chính là tiết vật lý, cô cầm que cay bản to, xé túi đóng gói, mùi hương cay nồng đặc trưng của que cay lập tức lan tỏa.
Cô nhìn chằm chằm giáo viên trên bục giảng, tay trái cầm que cay, vòng qua dưới cánh tay phải, dùng ngón út chọc chọc người bên cạnh.
Nguyên Tuấn Sách quay đầu sang nhìn cô, tự nhiên cũng cúi đầu thấy được thứ đồ hồng hồng cay cay dính đầy ớt.
"Ăn, ăn một cái." Cô không dám quay hẳn đầu sang, đành dẩu miệng nhỏ giọng nói chuyện với anh.
Nguyên Tuấn Sách nhìn cô, lại nhìn thực phẩm rác rưởi toàn chất phụ gia phía dưới.
Anh mỉm cười từ chối: "Cảm ơn, tôi không ăn loại thức ăn này."
"Cậu ha ha! Ăn thử một cái thôi, nó cực kì ngon đấy, tin tưởng mình, mình chưa từng thấy ai còn đi học mà không thích ăn que cay đâu!" Hạnh Mính hạ giọng, khẩn trương nhét đồ vật sáng chỗ dưới cánh tay anh: "Mau lên mau lên! Đừng để giáo viên phát hiện, nhớ cúi đầu xuống để ăn."

⬅ Trước Tiếp ➡