⬅ Trước Tiếp ➡
Dường như đa quên mất ai mới là người yêu cầu năn nỉ, ngữ khí của Nguyên Tuấn Sách tràn ngập vẻ khẩn cầu đau thương. Anh vô cùng sợ hãi sẽ như vậy mà mất đi Hạnh Mính, giọng nói càng ngày càng mỏng manh, nhỏ nhẹ đến mức chỉ còn tiếng hô hấp, giọng điệu khàn khàn.
"Anh không phải là yêu quái sống ngàn năm sao? Vì sao không chịu buông tha cho tôi? Cho dù anh không thể lý giải tình cảm cất chứa trong nước mắt của tôi, nhưng ít ra anh cũng từng chịu đựng nỗi đau đớn đến muốn chết đi? Là anh huỷ hoại tôi! Sẽ không có ai hận anh hơn tôi đâu. Anh có thể trực tiếp cho tôi câu trả lời thống khoái đi, hoặc giết chết tôi."
Nếu cô đã từng nảy sinh một chút hảo cảm với Nguyên Tuấn Sách, thì đó cũng chỉ là vì sợ hãi, vì bị anh uy hiếp mà cúi đầu thần phục, hoặc là bởi vì anh biến thành nhân loại bình thường, đồng cảm với sự yếu ớt của anh.
"Tôi sẽ không để Hạnh Mính chết."
Nguyên Tuân Sách sử dụng năng lực dịch chuyển tức thời, cảnh sắc trước mắt biến hóa mười mấy lần, cuối cùng hai người đi đến một rừng cây.
Nơi này là địa bàn của tộc hồ yêu, bên cạnh gần núi lớn, dùng nơi thế ngoại đào nguyên trong rừng sâu làm tổ, nơi nơi đều có cây ăn quả sinh trưởng khỏe mạnh, và các sào huyệt do tộc hồ ly xây dựng.
Lúc đó, đang có mấy con hồ ly thoăn thoắt trên cây, trong miệng còn ngậm quả tươi mới hái từ trên cây xuống chạy về sào huyệt. Mấy con hồ ly vừa chạy đến miệng hang thì lại bị một con mèo từ đâu lao tới đánh ngã trên mặt đất, quả rơi rụng đầy đất, nhóm hồ ly cũng bị đánh đến choáng váng.
Đó là một con mèo có bộ lông màu trắng mắt như ngọc thạch, thân thủ nhanh nhẹn chạy nhảy trái phải tán loạn trên cây, nhanh đến độ mắt người không thấy rõ. Hình như nó đã rất nhiều ngày không được vận động, tinh lực dư thừa đến mức hận không thể một hơi nhảy đến hơn trăm mét, đứng trên thân cây không ngừng cào móng vuốt.
Một con hồ ly đuổi theo ra, hiển nhiên đó là Hồ Anh Tài, nó vừa đuổi theo vừa kêu: "Mèo con! Đừng chạy loạn, vết thương của em còn chưa khỏi hẳn đâu. Chờ thêm hai ngày rồi anh lại đưa em đi tìm cô ta không được sao?"
Mèo trắng một bên gãi móng vuốt một bên thở hổn hển: "Phiền chết đi được, phiền chết đi được! Bây giờ đến hình người tôi cũng không biến lại được, tôi còn làm cách nào đi gặp Hạnh Mính chứ? Phiền chết mất! Tôi còn muốn cùng Hạnh Mính vào một trường đại học mà, phiền chết mất, a, a a!"
Vỏ cây bị cào đến lộ ra thịt bên trong, thịt cây tươi mới xanh non. Hồ Anh Tài đuổi theo, nhảy đến nhánh cây trên đỉnh đầu của mèo trắng, nhìn dáng vẻ ai oán của nó, kiên nhẫn khuyên bảo.
"Lại chờ thêm mấy ngày nữa, không phải anh đã dạy em khẩu quyết rồi sao? Hiện tại yêu lực của em còn quá yếu, ăn nhiều hoa quả một chút, từ từ bổ sung lại. Anh bảo đảm không tới một tháng, em nhất định có thể biến lại thành hình người."
"Lúc trước anh còn nói nửa năm đấy! Hiện tại lại nói một tháng, lại muốn lừa tôi sao! Tên hồ ly chết tiệt, tôi mới không thèm nghe cái miệng thối của anh! Lần trước anh cũng lừa tôi như vậy!"
"Chuyện lần trước không phải anh đã xin lỗi em rồi sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡