⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên Tuấn Sách biết, từ lần trước anh thả cô rời đi, sau này cô chắc chắn sẽ không chủ động tới tìm anh, càng không có khả năng xuất hiện trước cửa nhà anh. Cho nên, Nguyên Tuấn Sách rất cảnh giác, thậm chí còn suy nghĩ, Hạnh Mính trước mắt, có phải lại bị thứ quỷ quái gì bám vào người hay không?
"Tôi muốn biết Lộ Điệp đang ở đâu? Anh nhất định có thể tìm được cậu ấy."
Trên mặt cô là nỗi bi thương khó có thể che giấu, gương mặt tiều tụy, cả người nhu nhược đáng thương, cứ như đã biến thành một người hoàn toàn khác với thiếu nữ hoạt bát ngày xưa. Cô bây giờ càng khiến người đối diện sinh lòng trìu mến, nhưng lại càng muốn phá hủy vẻ đẹp yếu ớt này hơn.
"Mọi người trong trường học đều đã quên Lộ Điệp. Nguyên Tuấn Sách, anh nói cho tôi biết đi, tôi muốn biết hiện giờ cô ấy đang ở đâu."
Nguyên Tuấn Sách vẫn duy trì ý cười thản nhiên như cũ: "Hạnh Mính tới nơi này, chỉ vì muốn biết người kia đang ở nơi nào sao? Không phải tôi đã nói với Hạnh Mính, cô ta đã không sao rồi sao?"
"Tôi chỉ muốn biết! Tôi chỉ muốn nhìn cậu ấy một cái thôi, hoặc là anh dẫn tôi đi nhìn cậu ấy một cái cũng được, chỉ liếc mắt một cái thôi!"
Anh quay đầu, tỏ ra vẻ phiền chán, không chịu đối diện với Hạnh Mính.
"Em thậm chí còn không muốn quan tâm tôi giống như quan tâm cô ta. Cho dù em có chủ động tới nơi này cũng chỉ là vì muốn tìm cô ta. Tôi là cái gì với em thế? Tôi thích Hạnh Mính như vậy, muốn để Hạnh Mính mang thai đứa bé của mình, nhưng cho dù tôi làm như thế nào, em cũng không chịu đối với tôi giống như với người khác. Thậm chí còn không thích tôi bằng một phần vạn của người ta."
"Nếu em không thể thích tôi giống như thích những người khác, tôi sẽ không giúp Hạnh Mính, em đi đi."
Anh vô tình hạ lệnh đuổi khách, thậm chí đi lướt qua Hạnh Mính, mở cửa nhà đi vào, rồi đóng lại.
Hạnh Mính một mình lẻ loi ngồi trên bậc thềm, thất hồn lạc phách nhìn nơi nào đó, mãi lâu sau cô mới gian nan đứng dậy, hoạt động cơ thể, hạ thể vì phải chịu quá trình ngược đãi lâu dài, nên dù chỉ là ngồi lâu một chút cũng trở nên đau nhức.
Cô chịu đựng đau đớn, cúi đầu đi đường, dùng mu bàn tay cọ đôi mắt đau nhức, chóp mũi ê ẩm, dường như có thứ gì sắp chảy ra. Tay cô càng cọ càng dùng sức, cực lực muốn áp chế loại cảm giác này.
Một cổ cuồng phong đánh bay cửa căn nhà, gào thét xông ra từ căn phòng phía sau, hút cả người Hạnh Mính vào trong. Hạnh Mính mất cân bằng, ngã mạnh vào một lồng ngực cứng rắn.
Một cánh tay vươn ra, khoác trước ngực cô, gắt gao thít chặt cô, cần cổ có thêm một cái đầu đầy tóc xù xù. Khoảnh khắc này, cho dù chỉ có một con bướm bay qua, Nguyên Tuấn Sách cũng lo sợ Hạnh Mính sẽ bị nó cướp đi.
"Vì sao thế? Vì sao lại không muốn? Cho dù Hạnh Mính chỉ gõ cửa một cái, tôi cũng sẽ cam tâm tình nguyện quỳ dưới gối Hạnh Mính. Cho dù em dùng thủ đoạn của nhân loại, lừa gạt nói dối tôi, tôi cũng sẽ yêu Hạnh Mính, đến chết không phai."
"Nhưng vì sao? Chỉ là một câu cầu xin, đến bây giờ em cũng không chịu nói?"

⬅ Trước Tiếp ➡