⬅ Trước Tiếp ➡
Mèo trắng ôm cây, hùng hổ nói: "Lần trước lần trước! Đàn Hồ tộc các anh không có cái giống gì tốt, qua trăm năm mà vẫn cái xấu tính xấu nết mãi không chừa, rặt một lũ xảo trá như nhau!"
Nó nói mơ mơ hồ hồ, Hồ Anh Tài dựng dựng lỗ tai, sợi râu rung động, đôi mắt híp thành một đừng mảnh như sợi chỉ: "Em đang thừa nhận, em chính là con mèo trắng mà anh đã gặp trăm năm trước trên núi hồ yêu sao? Giấu anh lâu như vậy, còn giả vờ không biết nói nữa chứ."
Mèo trắng nhảy khỏi cái cây, cái đuôi kiêu ngạo cong lên, bộ dạng cao ngạo không coi ai ra gì, ưu nhã bước về phía trước: "Tôi mới khinh thường chơi với đám sinh vật hôi nách như các anh."
"Bổn tọa đường đường hồ yêu tôn, nào có mùi hôi nách! Anh rõ ràng đã giấu kĩ rồi mà."
Mèo trắng chạy về phía trước, còn bỏ lại một câu: "Hương vị lúc các ngươi động dục thối muốn chết."
Hồ Anh Tài thẹn quá thành giận, đuổi theo bé mèo phía trước: "Em động dục mới phiền chết người! Nhưng anh cảnh cáo em, nếu em muốn tới gần động dục thì tốt nhất nên báo trước với anh, hồ ly trên ngọn núi này có tám phần đều là công!"
Nguyên Tuấn Sách ôm bả vai Hạnh Mính, hôn lên vành tai cô, nhẹ giọng cưng chiều hỏi: "Hạnh Mính, như vậy đã có thể yên tâm chưa? Em sẽ không muốn chết nữa, đúng không?"
Tầm mắt Hạnh Mính chăm chú nhìn theo bóng dáng chúng nó rời đi, trong mắt là sự an tâm, ngay sau đó, liền bị Nguyên Tuấn Sách ôm đi, rời khỏi toàn núi lớn vô danh này.
_____________________________________
Hồ ly bị hôi nách :)))
Tiện thể thì là vì Nguyên Tuấn Sách không đi học nữa nên đổi xưng hô nhé.
Tranh thủ giờ cơm trưa, Hạnh Mính trốn trong nhà kho thể dục vẽ bùa, bị Nguyên Tuấn Sách bắt tại trận.
Dưới tình thế cấp bách, cô ôm hết đồ vật chưa xử lý vào trong lòng ngực, nhưng vẫn có cá lọt lưới. Một lá bùa bay ra khỏi lòng cô, nhẹ nhàng rơi xuống trước mặt Nguyên Tuấn Sách, anh vươn ngón tay, kẹp lấy nó.
"Hạnh Mính muốn vẽ bùa đối phó với tôi sao?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Không phải! Vu Tề nhờ tôi vẽ giúp cậu ấy. Tôi không nghĩ như vậy, anh cũng biết là tôi không đánh lại anh mà."
Hạnh Mính giải thích một hồi, âm thanh càng ngày càng nhỏ.
Cô không nhịn được mà suy nghĩ, Nguyên Tuấn Sách sẽ làm như thế nào? Dùng một ngọn lửa, đốt sạch mấy thứ này sao? Hay là lại bắt cô thao đến khi cô không dám vẽ bùa nữa mới thôi?
"Gần đây Hạnh Mính có vẻ rất thân thiết với Vu Tề nhỉ?" Anh vừa mới dứt lời, trong nháy mắt đã dịch chuyển đến bên cạnh Hạnh Mính, học dáng vẻ của cô, ngồi trên đệm lọt thể thao.
Hạnh Mính tránh còn không kịp, cả người dịch về phía trước, trốn khỏi chỗ đó, ôm đống hoàng phù và bút mực trong lòng như vật phẩm trân quý nhất, nói: "Đó là điều đương nhiên, bởi vì tôi đã cứu mạng cậu ta, quan hệ giữa chúng tôi, chính là ân nhân cứu mạng và người được cứu mạng, anh đừng nghĩ nhiều."
Nguyên Tuấn Sách đặt lá bùa vừa nhặt được lên trên đùi Hạnh Mính: "Thật đáng tiếc, lần trước không giết chết cậu ta, là sai lầm của tôi."

⬅ Trước Tiếp ➡