⬅ Trước Tiếp ➡
Đôi mắt Hạnh Mính chậm rãi mở lớn, té ngã xuống, lộn nhào đứng dậy: "Cậu không biết xấu hổ! Cậu không biết xấu hổ!"
Nguyên Tuấn Sách chống tay, rốt cuộc cũng đứng dậy được, vỗ vỗ khuỷu tay dính đầy tro bụi: "Tôi không muốn cứu cậu thì có vấn đề gì sao? Cho dù cậu có bị ngã chết, hay bị lửa đốt chết, cũng không có liên quan gì đến tôi. Thậm chí còn ngược lại, tôi rất vui vẻ khi nhìn thấy kết quả như vậy."
Anh vừa nói vừa mỉm cười, những lời này không thể nghi ngờ chính là một thùng nước lạnh dội lên đầu Hạnh Mính. Nhìn gương mặt mỉm cười quen thuộc kia, cô bỗng nhiên cảm thấy bây giờ gương mặt này, mới thực sự thể hiện bản tính đáng sợ của anh, không có nhân tình, thậm chí anh có lẽ còn không có trái tim.
"Cậu.." Hạnh Mính cực lực ngăn chặn cảm xúc bi thương trong lồng ngực, chỉ vào hạ thể của anh: "Kẻ lừa đảo chết tiệt! Không phải cậu nói cậu có bệnh sao? Người có bệnh còn có thể cứng? Chỉ cần có người ngồi trên người cậu, là cậu có thể động dục?"
"Đó là vì vừa rồi cậu luôn vặn vẹo trên người tôi."
Hạnh Mính: ..
"Hơn nữa, tôi chưa từng nói nơi này của tôi bị bệnh."
Cách đó không xa có tiếng còi vang lên, xe cứu hỏa đã tới.
Nguyên Tuấn Sách nhìn cô một cái, trên mặt cô vẫn còn nước mắt, thê thảm đứng dưới đèn xanh, vô thức dẩu môi, gì như nụ hoa bung cánh, khiến người nhìn bất tri bất giác thấy trìu mến. Hơn nữa dung mạo của cô có hơi nhu nhược, lại đang độ tuổi vị thành niên, tóm lại thoạt nhìn mềm mềm mại mại.
"Bạn học Hạnh, hình như cậu còn có việc phải muốn xử lý, tài xế của tôi tới rồi, ngày mai gặp lại."
Hạnh Mính ngẩng đầu, phát hiện phía đối diện không biết từ bao giờ đã có một chiếc xe hơi màu đen đỗ ở đấy, không biết nó đã ở kia bao lâu.
Cô không muốn tiếp tục nói chuyện với anh nữa, quay đầu đi tìm các chú lính cứu hỏa. Ngọn lửa trong công viên đã biến mất, chỉ để lại một đống cây khô trụi lủi, đen khô đó bị thiêu cháy .
Tài xế mặc tây trang màu đen, đeo một cặp kính râm che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, thấy anh lên xe, cười hì hì nhe răng quay đầu lại, giả vờ đứng đắn: "Thần tượng thanh xuân vườn trường của chúng ta đã về rồi! Vừa rồi tôi nhìn thấy gì thế nhỉ? Ôi chao là một thiếu nữ tuổi trẻ xinh đẹp nhào lên người cậu, cô ấy còn ngồi trên người cậu, ôi chao! Vận đào hoa, vận đào hoa ~ đây là vận đào hoa trong truyền thuyết sao? Là thanh xuân đau xót mà nhân loại nhất định phải trải qua trong đời sao!"
"Câm miệng."
"Cô gái kia ai thế? Không ngờ lại có người có gan ngồi trên người cậu. Sao không thấy cậu đốt người ta thành than?"
"Tôi nói câm miệng! Lái xe!" Anh đè thấp giọng rít gào, cả chiếc xe hơi dường như cũng run lên theo.
Người đàn ông sợ tới mức lộ ra đôi tai hồ ly lỗ tai, ngồi thẳng người, đôi tay nắm chặt tay lái: "Vâng! Tuân mệnh!"
Ô tô khởi động.
Ánh đèn đường chiết xạ hắt lên hàng cửa sổ phía sau xe. Ánh sáng lập loè chiếu lên gương mặt của Nguyên Tuấn Sách, nếu không cẩn thận quan sát, tất nhiên không thể nhìn ra gương mặt anh giấu trong bóng đêm, đã hồng rực còn đang trong trạng thái táo bạo.

⬅ Trước Tiếp ➡