⬅ Trước Tiếp ➡
Tay trái của Nguyên Tuấn Sách lặng yên không tiếng động ấn lên chỗ nhô lên giữa háng của mình, dùng sức ấn xuống như muốn đè vật đang đứng lên này xuống. Nhưng dùng tay ấn ấn cọ xát như vậy, chỉ làm anh càng cảm thấy thoải mái.
Nguyên Tuấn Sách nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên đều chiếc cổ thiên nga, làn da trắng nõn như ngưng chi, cực kỳ mỹ lệ.
----------------------
Nguyên bệnh kiều nhất kiến chung tình không phải với gương mặt của đóa hoa hạnh nhỏ bé đang khóc như hoa lê dính hạt mưa, mà là chiếc cổ thiên nga trắng nõn. Mỗ yêu thật là kỳ quái.
Lộ Điệp cầm que cay bản to mới mua trong cửa hàng tạp hóa tới chia sẻ với Hạnh Mính.
Cô không có hứng thú, khép quyển sách lại, đứng lên: "Không muốn ăn."
Lộ Điệp ngồi xổm bên cạnh bàn cô, đôi mắt trừng lớn, vẻ mặt kinh ngạc nhìn cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Mẹ nó! Đến que cay cậu cũng không ăn!" Cô ấy cao giọng thét to như sợ có người không nghe thấy, Hạnh Mính thậm chí còn không thèm liếc một cái, đi WC.
Lộ Điệp lại nhìn về phía bạn cùng bàn của cô, tầm mắt của Nguyên Tuấn Sách cũng đặt lên que cay cô ấy lén lút cầm trên tay.
"Sao lại thế này? Sao cậu lại không ăn que cay? Có phải có ai chọc cậu tức giận không? Mình đi báo thù cho cậu!" Lộ Điệp đuổi theo.
Nguyên Tuấn Sách nắm chặt cây bút, đầu bút chọc trên mặt sách bài tập, tự hỏi hôm nay có chỗ nào kỳ quái.
Tuy anh không hoàn toàn bắt chước sinh hoạt của nhân loại, nhưng năng lực quan sát của anh rất mạnh. Đúng là rất kỳ quái, Hạnh Mính hôm nay không nói buổi sáng tốt lành với anh, không chia sẻ bát quái trong giờ học với anh, không hung dữ chất vấn anh về chuyện tối hôm qua sự.
Tức giận?
Nguyên Tuấn Sách nhớ lại hai từ vừa rồi trong miệng của Lộ Điệp.
Chẳng lẽ là do chuyện tối hôm qua, anh làm cô tức giận?
Lần đầu tiên gặp phải loại chuyện này, Nguyên Tuấn Sách cảm thấy rất mới lạ, khi người nọ tức giận sẽ có phản ứng gì? Khóc lớn hay tự đi tìm chết?
Nếu có thể tự tìm cái chết thì càng tốt, xem ở chuyện cô tức giận, nếu cô chết đi, anh cũng đỡ phải tự động thủ, cũng sẽ không gặp phiền toái.
Các tiết học buổi sáng kết thúc, thời gian nghỉ ngơi buổi trưa rất dài.
Nguyên Tuấn Sách đi dọc theo con đường đến phòng vệ sinh để tìm người, chờ mong sẽ nhìn thấy cô đứng bên cạnh cửa sổ, hoặc đang bước đi trên cầu thang, anh có thể đẩy cô ngã xuống.
"Nè, cho mình một cái nữa!"
Nghe tiếng nói chuyện, Nguyên Tuấn Sách ngẩng đầu nhìn qua.
Trên cầu thang dẫn lên sân thượng, có hai người đang ngồi, thỏa mãn ăn đống que cay trong tay.
"Ăn ngon, ăn ngon, cậu mua bao nhiêu thế?" Hạnh Mính cay đến tê lưỡi, liên tục hít hà, nhưng vẫn thấy không đã ghiền, liếm đầu ngón tay.
"Cho cậu, vẫn còn nhiều lắm, mình mua mười cái."
"Mẹ nó, dạo này trúng số à? Mình mới chỉ mua được tối đa năm cái thôi."
"Chỉ có mười tệ thôi." Lộ Điệp nhìn dáng vẻ không có tiền đồ của cô, gương mặt đã cay đến đỏ bừng, có lẽ là bị cây đến sặc, Hạnh Mính ho khan sù sụ, nhưng vẫn che miệng không chịu nhổ que cay ra.

⬅ Trước Tiếp ➡