Cũng không biết cơn tức giận và dũng khí từ đâu ra bùng nổ, cô làm lơ mắt cá chân đang đau đớn châm chích, như phát điên chạy tới, bổ nhào vào người anh: "Nguyên Tuấn Sách! Mình gọi cậu, vì sao cậu không để ý tới mình! Vì sao!"
Cô túm lấy cổ áo chỉnh tề của anh, ngồi trên người anh, nước mắt vô cớ chảy ra, rơi xuống khuôn mặt của người dưới thân, từng giọt từng giọt nước mắt chứa chan sự ấm ức to lớn tràn ra từ đôi mắt nai ngơ ngác.
"Mình rất sợ hãi, mình gọi cậu, mà cậu lại không đáp lại mình. Mình còn cho rằng cậu bị lửa đốt, cậu trả lời mình tí đi! Mình thật sự rất sợ hãi, mình chỉ không sợ quỷ thôi chứ không phải không sợ lửa, vừa rồi mình còn thiếu chút nữa bị thiêu chết!"
Bộ đồng phục trên người cô đã bám đầy tro bụi, dưới ống quần bị lửa liếm hỗn độn, toàn thân trên dưới chỉ có phần cổ là sạch sẽ. Tiếng khụt khịt ngừng lại, cô nhắm mắt lại, oa oa khóc lớn.
Nguyên Tuấn Sách ngơ ngẩn nhìn cô, đôi mắt ngơ ngác còn không thèm nháy mắt, nhìn chằm chằm người con gái đang khóc, thậm chí có vài giọt nước mắt của cô còn rơi trúng vào tròng mắt của anh, anh cũng không có phản ứng.
Hạnh Mính ngồi trên eo anh, đôi tay vụng về lau nước mắt trên mặt. Vừa lau vừa khóc, cô vẫn còn cảm thấy sợ hãi sau khi sống sót qua tai nạn, hận không thể khóc sạch hết nước mắt của đời này, khóc đến mất nước, khóc đến mức khiến anh áy náy.
"Cậu nói chuyện đi! Cậu trả lời mình đi, trả lời mình một câu thôi! Vì sao lại không để ý tới mình!"
Nói rồi còn nắm tay thành quyền đập lên ngực anh, thấy anh vẫn trưng ra dáng vẻ bình thản kia, cô hận đến mức bóp chặt cổ anh, ấn lên mặt đất!
"Buông ra."
Nguyên Tuấn Sách bắt được cổ tay cô, nhìn chằm chằm gương mặt xám tro của cô. Dòng nước mắt chảy xuống thành dòng, rửa đi một ít tro bụi, lộ ra phần da thị sạch sẽ dính đầy nước.
"Hu hu mình không buông! Ai bảo vừa rồi cậu không cứu mình, tiết thể dục lần trước mình suýt té ngã, cậu cũng không cứu mình!"
Cô dẩu miệng oán giận chất vấn, bộ đồng phục hỗn độn, cổ áo mở ra một khoảng lớn, cần cổ thon dài mảnh khảnh, còn có động tác nuốt nước bọt, khiến làn da hơi chuyển động. Bởi vì khóc lóc quá độ khóc, khiến làn da vốn trắng nõn như sữa bò, xuất hiện một tầng hồng nhạt, lộ ra màu sắc xinh đẹp lấp lánh trong nước, khiến những người nhìn cảm thấy khao khát.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nguyên Tuấn Sách mặt vô biểu tình nhìn chằm chằm cô, lần đầu tiên Hạnh Mính thấy anh tức giận, thì ra người thiếu niên này cũng biết trừng mắt nhìn người khác.
Cô bắt đầu nghĩ lại, có phải bản thân yêu cầu hơi quá đáng hay không. Dù sao hình như anh cũng không có nghĩa vụ phải cứu cô.
Đúng lúc Hạnh Mính chuẩn bị đứng lên, cô lại cảm giác được mình ngồi trúng thứ gì đó cộm cộm. Tên nhóc này mặc đồng phục, sao còn phải đeo thắt lưng?
Cô cúi đầu nhìn lại, hai chân cô đang mở ra, vị trí ngồi, là giữa háng của anh.
Cái thứ đồ vật kia.. Cái thứ vật kia cứng..