⬅ Trước Tiếp ➡
Chờ đến khi cô khóc mệt mỏi, buông bé mèo trắng ra, xoa nó đầu, dùng giọng mũi nghẹn ngào xin lỗi: "Thực xin lỗi, vừa rồi ôm em chặt quá, không biết có bị thương không?"
Bé mèo trắng nhảy ra khỏi lồng ngực cô, chạy đến bên Hồ Anh Tài, thuần thục nhảy lên bả vai anh, nhỏ giọng uy hiếp bên tai anh ta, bắt anh ta đi tìm hòm thuốc, bôi thuốc cho Hạnh Mính.
Nó không muốn để lộ khả năng mình biết nói chuyện trước mặt Hạnh Mính, Hồ Anh Tài hiểu tâm tư của mèo trắng, nhâm mệnh đi phòng bếp mang hòm thuốc ra.
"Ngồi lên ghế sô pha đi, tôi giúp cô xem vết thương trên đùi."
Đôi mắt nai của Hạnh Mính sưng húp hồng hồng, co quắp túm chặt tấm khăn trải giường trên người mình: "Không cần, tự tôi làm được."
"Ngồi di."
"Meoo!" Mèo trắng đứng trên bả vai Hồ Anh Tài chỉ huy, nâng móng vuốt chỉ chỉ ghế sô pha.
Hạnh Mính ngoan ngoãn ngồi xuống, bọn họ loanh quanh phòng khách một vòng, không thấy một bóng người.
"Xin hỏi, Nguyên Tuấn Sách đâu rồi?"
Vừa rồi anh vẫn còn ở trong sân, đau đớn lăn lộn rên rỉ trên mặt đất mà, dáng vẻ cứ như bất cứ lúc này cũng có thể mất lí trí, biến thành yêu ma vậy.
"Chắc là, có khả năng.." Hồ Anh Tài ngồi xổm xuống, mở nắp lọ thuốc, nở nụ cười trào phúng: "Thành tiên rồi đi."
Hạnh Mính cứng nhắc hỏi lại: "Cái gì?"
"Tôi cũng không rõ ràng lắm, chẳng qua nếu cậu ta thật sự thành Ma, chỉ sợ cậu ta chỉ có thể làm một chuyện duy nhất..Giết người."
Hoằng Hậu tìm thấy tấm mặt nạ da người rơi xuống trong bụi cỏ.
Tùng Nhai bước nhanh tới, trong tay cũng cầm theo bộ hoàng bào nhặt được cách đó không xa: "Đây là quần áo của lão giả đó!"
Hoằng Hậu cười to: "Cái gì mà lão giả, chỉ là một kẻ lừa đảo! Nhìn thấy không? Lão ta dùng chính gương mặt này, dọa ba lão già ngàn năm tuổi sợ tới mức tự sát!"
Lão ta ngửa đầu cười dài mấy tiếng, kích động nắm chặt tấm mặt nạ da người, cười nhạo đám người kia ngu xuẩn.
"Khi không lại chỉ vì mấy câu của một kẻ hèn vô danh mà tự sát, thật là một đám ngu xuẩn! Thiên hạ này, giờ chỉ còn hai lão đạo sĩ ngàn năm là chúng ta thôi!"
Tĩnh Đình vẫn bình tĩnh ung dung như đã sớm biết từ trước, dường như ông ta đã phát hiện ra vị lão giả tự xưng phụng mệnh tiên nhân đó có vấn đề từ sớm.
Hoằng Hậu đưa tấm mặt nạ da người cho Tùng Nhai: "Ngươi cẩn thận ngửi mà xem, trên thứ này toàn là mùi của yêu! Các ngươi nói thử xem, con yêu quái nào to gan lại có bản lĩnh lớn như thế, lừa chúng ta xoay vòng vòng?"
Tùng Nhai vội vàng đưa bộ đạo bào trong tay lên mũi ngửi thử, quả nhiên ngửi được một cổ mùi vị của yêu.
Anh ta cau mày, phẫn nộ ném bộ quần áo trong tay xuống đất: "Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì bây giờ? Con yêu này có mục đích gì? Lại dám một mình xông vào chùa Linh Đồ? Ta nhớ rõ trong đạo quán có bày chướng yêu chú!"
"Hừ. Ai biết con yêu có phải chấp nhận chịu đựng chướng yêu chú mà xông vào hay không!"
Vừa dứt lời, bầu trời trên bên trên đạo quán đột nhiên thay đổi, mới vừa rồi bầu trời còn sáng sủa, trong nháy mắt đã bị mây đen không biết từ đâu kéo đến bao trùm. Mây đen nghìn nghịt phủ kín không trung, khiến cả toà đạo quán chìm trong sương mù âm u.

⬅ Trước Tiếp ➡