Nó cũng là lần đầu tiên nhìn thấy con người không xác định giới tính, không có các loại khí quan của con người, chỉ mang theo kí ức đời trước, sống được 5 năm liền qua đời. Mà bạn tốt ở đời trước của mèo trắng, cũng là một con mèo, hơn nữa còn là mèo có tu vi, biết nói tiếng người.
"Chẳng qua, có chuyện một chuyện tôi phải nói với em, hồn phách mà em muốn tìm, phỏng chừng đã lành ít dữ nhiều. Cơ hội duy nhất giúp Nguyên Tuấn Sách thuận lợi biến thành yêu ma, chính là để đám hồn phách kia dung nhập vào trong thân thể cậu ta, kích phát tà niệm vốn có trong người đám hồn phách."
Tới con đường nhỏ rợp bóng cây xanh trước căn biệt thự, mèo trắng ngại anh đi quá chậm, nhảy xuống, tự mình chạy về phía trước, bốn chân nhanh nhẹn bỏ xa Hồ Anh Tài.
Nó ngừng trong phòng khách dưới lầu một, ngẩng đầu nhìn cánh cửa gỗ vỡ vụ trên gác mái. Bên trong sớm đã không có tung tích của đám hồn phách.
Mèo trắng nhanh chóng chạy vào trong phòng, mở cửa sổ sát đất trong nhà ra, vọt vào.
Tuy rằng bản thân Lộ Điệp cũng biết không còn hy vọng gì, nhưng cô ấy vẫn muốn đi lên nhìn một cái.
Phòng vệ sinh truyền đến động tĩnh khiến mèo trắng sợ tới mức lông tơ dựng đứng, còn tưởng là Nguyên Tuấn Sách đi ra, nó nhanh như chớp chạy trốn ở dưới sô pha. Móng vuốt trượt trượt, móng tay cào lên trên thảm, không ngừng lùi sâu vào bên trong.
Tròng mắt màu lam trừng to, ướt dầm dề, cảnh giác nhìn bên ngoài.
Hạnh Mính khoác khăn trải giường, vịn vào vách tường phòng vệ sinh, khập khiễng đi ra. Nhìn qua còn có vẻ khẩn trương hơn cả mèo trắng, cô cẩn thận đánh giá chung quanh.
"Meoo!"
Mèo trắng hưng phấn lao ra, Hạnh Mính đứng tại chỗ không nhúc nhích, dại ra nhìn bé mèo trắng đang rất nhiệt tình chạy về phía cô.
Bỗng ngửi thấy mùi máu không giống bình thường, mèo trắng đột nhiên phanh lại, dừng trước mặt Hạnh Mính. Nhìn thấy những vết roi đan xen trên mu bàn chân cô, lại hướng lên trên một chút, cả cẳng chân toàn là miệng vết thương ngang dọc.
"Hu hu.."
Hạnh Mính nghẹn ngào, cánh môi khô nứt nẻ run run rẩy rẩy, cô cong lưng bế bé mèo trắng lên, rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa, oa một tiếng khóc rống lên.
Mèo trắng gác cằm lên bả vai cô, hơi ngửa đầu, Hạnh Mính dùng hết chút sức lực còn lại ôm nó thật chặt, lấp đầy cõi lòng.
Hồ Anh Tài cuống quít chạy vào nhà, chạy đến chỗ cửa sổ sát đất thì bỗng dừng bước .
Hạnh Mính khóc đến đau lòng, đôi mắt vừa hồng vừa sưng, đôi môi run rẩy, tâm trạng kích động, dáng vẻ bất an. Tiếng khóc tha thiết đứt quãng, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, giống như đã trải qua nỗi ấm ức lớn nhất thiên hạ, càng dùng sức ôm bé mèo trắng chặt hơn.
Mèo trắng liếm miệng vết thương đã kết vảy trên cổ cô, gai ngược trên đầu lưỡi lướt qua làn da gồ ghề lồi lõm, nó cực kỳ dịu dàng kiên nhẫn liếm láp, an ủi Hạnh Mính.
Hạnh Mính ngồi xổm xuống đất, càng tủi thân mà khóc rống lên.
Cô còn tưởng rằng lần này mình chết chắc rồi, thậm chí đến đi ngôn cũng đã nghĩ xong, còn nỗ lực thuyết phục bản thân không phải sợ đau, chỉ nháy mắt sẽ qua thôi.
Đến lúc chú mèo trắng này xuất hiện, nó mang đến hy vọng, Hạnh Mính biết mình được cứu rồi.