Lòng ba người đều trầm xuống, thần sắc ngưng trọng.
Đúng lúc này, một đoàn sương đen khổng lồ dần dần hiện ra trước mặt bọn họ, trong sương mù dày đặc lấp ló một bóng người, một bộ xương khô cao lớn bộ dần hiện rõ. Không khí bốn phía thoáng chốc trở nên âm trầm quỷ dị, quỷ ảnh gào thét, gió mà vờn quanh.
Chuẩn xác mà nói, khối thân thể đó vẫn là hình người chỉ có khuôn mặt là hình dạng bộ xương khô mặt mà thôi. Mái tóc dài màu trăng sáng quỷ dị tung bay giữa không trung, ba người ngẩng đầu, trên mặt đều lộ ra vẻ hoảng sợ, không khỏi cùng lùi lại một bước.
Nguyên Tuấn Sách khống chế đoàn sương đen bao bọc xung quanh mình, tròng mắt đỏ như máu mở to nhìn đám người phía dưới, đầu lâu không có da người nên không thể bộc lộ bất kỳ cảm xúc giác, giống như đó chỉ là một khối tử thi.
Một giây sau, trên mặt đất đột nhiên bốc lên một ngọn lửa, dần lan về phía ba người!
"Sư phụ!" Tùng Nhai vội vàng chạy đến chỗ Tĩnh Đình, che trước mặt ông ta.
Chỉ có Hoằng Hậu biết, cái thứ quỷ quái trước mặt này là yêu hồn!
Lão ta và Tĩnh Đình, nguyên tố tu luyện của hai người bọn họ là thổ và hỏa, bây giờ năm người kia đều đã chết, chỉ sợ, yêu hồn cũng chỉ còn dư lại hai loại nguyên tố này.
Tuy có hai nguyên tố này, nhưng thế là quá đủ để Nguyên Tuấn Sách đã hóa thành yêu ma giết chết bọn họ.
Yêu ma ra đời, vạn vật trên thế gian sẽ bị hủy trong tay anh.
Yêu hồn bị giam cầm suốt một ngàn năm, ân oán cũng tích tụ suốt một ngàn năm, giờ nó muốn bọn họ chết, bọn họ tuyệt đối không thể sống.
Chùa Linh đồ bị đốm lửa này thiêu thành một bãi đổ nát, đến cả thi thể của ba vị trưởng lão đã tự sát cũng tiện thế được hoả táng luôn tại chỗ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Các đồ đệ trong đạo quán chạy tán loạn, kêu la thảm thiết, trong phạm vi trăm dặm, chỉ cần là nơi ngọn lửa thiêu đến, không một ngọn cỏ nào có thể sống sót, có mấy người đạo sĩ vô tội cũng táng thân trong biển lửa.
Hai vị đạo trưởng chỉ có thể dùng linh phù bảo vệ bản thân, chống lại sự hủy diệt của ngọn lửa. Bên ngoài đạo quán, lửa lớn thiêu mọi thứ thành tro tàn, bọn họ trốn trong thiên điện, nhất thời không nhìn thấy bóng dáng của yêu ma đâu.
Tùng Nhai cầm thanh pháp kiếm trên bàn, nói với Tĩnh Đình: "Sư phụ, để đồ đệ đi ra ngoài dụ anh ta đi! Còn phải triệu tập thật nhiều đệ tử tới nơi này, tuy anh ta là yêu ma, nhưng năm vị trưởng lão kia đã chết, chỉ cần số lượng người đủ nhiều, chúng ta nhất định có thể giết anh ta!"
Tùng Nhai cầm kiếm chạy ra.
Tĩnh Đình vẫn giữ nguyên dáng vẻ bình tĩnh, Hoằng Hậu thấy đạo quán của mình bị ngọn lửa thiêu thành phế tích, lão ta quay đầu nhìn dáng vẻ lạnh nhạt của Tĩnh Đình. Nhớ tới khi mọi chuyện xảy ra, Tĩnh Đình cũng vẫn là bộ dạng bình tĩnh thong dong như vậy, hai tay lão ta nắm chặt thành quyền.
Hoằng Hậu cất giọng già nua, giận dữ hét lên, giọng còn hơi nghẹn ngào, xông lên nắm chặt cổ áo đạo bào của Tĩnh Đình.