⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên Tuấn Sách nhắm mắt, chấp nhận một sự thật, đôi môi tái nhợt được máu tươi nhiễm đỏ, máu tươi chảy thành dòng ra khỏi khóe miệng, dọc xuống cẳm rồi cổ. Anh vẫn một bộ thản nhiên trầm mặc chấp nhận tất cả, không hề làm bất cứ hành động gì để chống cự.
Đương nhiên, tư thế quỳ gối cũng không khiến sát ý và sự hung hãn của Nguyên Tuấn Sách biến mất, dáng người cao lớn tuy không cuồn cuộn cơ bắp nhưng vẫn tràn đầy sức mạnh. Cả người anh cuộn tròn, giống như chim ưng đang vận sức chờ phát động, khí tràng âm trầm, từ đầu đến chân đều toát ra khí thế kiêu ngạo, coi thường thiên địa.
Nguyên Tuấn Sách chống thảm đứng dậy, hai chân mềm nhũn khiến anh lại quỳ xuống một lần nữa, mặt đất có vô số sợi tóc rụng, cơn đau vẫn âm ỉ trước ngực không hề biến mất, dường như nơi này thiếu một thứ gì đó.
Nguyên Tuấn Sách không phải người ngu dốt, căn cứ theo tình huống trước mắt, anh đã nhận ra một sự thật rất rõ ràng.
Trách không được khi ở trên núi Tu Duyên, lúc thất tinh kiếm đâm vào ngực giết chết lão đạo sĩ kia, trái tim anh cũng đột nhiên đau đớn.
Yêu lực do bảy người tập kết mà thành, bây giờ đã mất đi hai cái.
Nguyên Tuấn Sách nâng tay lên, muốn phát động sức mạnh của nước trong lòng bàn tay, nhưng chỉ có làn gió hư không được triệu hồi. Anh liều mạng nắm chặt năm ngón tay, dẫn lực muốn hút nước ra, nửa ngày sau, năm ngón tay cứng đờ run rẩy nới lỏng ra.
Nguyên tố nước, đã biến mất.
Cho nên, sau này mỗi lần anh giết một lão đạo sĩ, thì nguyên tố ngũ hành mà bọn họ tu luyện, cũng sẽ biến mất trong sức mạnh của anh.
Hơn một ngàn năm, cuối cùng cũng tìm được nhược điểm của anh.
Khoé miệng Nguyên Tuấn Sách khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười châm chọc, môi đỏ cong lên, vừa bạo ngược vừa mỹ lệ.
Anh nghĩ nghĩ.
Muốn giải quyết tình trạng này thì chỉ có một con đường thành tiên. Chờ sau khi anh thành tiên, có thể khống chế toàn bộ ngũ hành, thanh tẩy yêu hồn, đến lúc đó, anh sẽ trở thành thượng tiên, không ai có thể uy hiếp anh.
Nguyên Tuấn Sách chống lên ghế sô pha bên cạnh, mượn lực, cơ thể lung lay đứng lên. Dáng người đĩnh bạt, cao lớn, nhưng đi đường cũng không ổn định, giống như có thể ngã xuống bất kỳ lúc nào, nhưng vẫn toát ra khí thế khiến người khác sợ hãi.
Anh đi lên lầu hai, Hạnh Mính đã tỉnh táo, đôi mặt đầy tơ máu vẩn đục mở ra, cả người uể oải ỉu xìu, trong mắt tràn đầy mỏi mệt và đau khổ.
Thiếu nữ hoạt bát của lúc trước không biết đã biến đi đâu mất, tóc không có dinh dưỡng, trở nên sơ rối khô khốc.
Nguyên Tuấn Sách quỳ gối bên mép giường, cầm lấy tay cô, không thèm bận tâm đến các vết thương do bị roi quất trên cánh tay cô, gương mặt lạnh băng chỉ chăm chăm dán lên thân thể cô, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể ấm áp của Hạnh Mính.
"Hạnh Mính."
"Tôi muốn thành tiên."
Anh không thể tiếp tục chờ đợi được nữa, một ngày còn chưa thành tiên, thì biến số sẽ càng nhiều. Nhỡ may có một ngày, anh sẽ chết theo năm lão già kia thì sao.
"Hạnh Mính, chờ tôi thành tiên, tôi cũng sẽ giúp cậu vĩnh sinh. Sau này chúng ta, sẽ không bao giờ nữa tách nhau ra nữa, sẽ vĩnh viễn ở bên nhau."
Đến khi thiên hoang địa lão, sông cạn đá mòn.

⬅ Trước Tiếp ➡