⬅ Trước Tiếp ➡
Lại không ngờ tới chiêu này của Nguyên Tuấn Sách. Cuồng phong cuốn lấy lão ta khiến lão ta cũng lơ lửng theo, ngọn lửa lẫn trong cơn gió, mang theo khí thế càn quét mà tới. Cơn lốc xoáy bỗng chốc biến thành lốc xoáy lửa. Ngàn Thanh bị bao vây trong ngọn lửa, tấm phù chú ẩn chứa linh lực cũng bị thiêu hủy.
Mất đi linh phù che chở, ngọn lửa nhờ sức gió mà càng bành trướng thêm, trực tiếp đốt lên cơ thể lão. Chòm râu bị bắt lửa đầu tiên, tiếp đến là quần áo biến thành tro tàn, Ngàn Thanh lăn lộn trên mặt đất, cố gắng chịu đựng cơn đau để thi chú.
Nguyên Tuấn Sách cười nhạo: "Không biết tự lượng sức."
Nói xong, cát đá trên đất như có ý thức, đồng loạt đánh về phía lão. Vừa bị cát đá lấp chặt khiến Ngàn Thanh hít thở không thông, vừa bị ngọn lửa yêu tấn công, cơ thể bị đốt cháy xém.
Hồ Anh Tài quay đầu, nhàm chán bĩu môi.
Không thèm xem nữa, đám đạo sĩ này làm sao không biết, lại thích bò đến đây chịu chết cơ đấy. Xem ra người già rồi, đầu óc cũng không còn minh mẫn nữa.
Đột nhiên nghe thấy tiếng động lạ, Hồ Anh Tài quay lại nhìn qua, chỉ thấy Nguyên Tuấn Sách một tay đỡ khung cửa, quỳ gối, một cái tay nắm chặt quần áo trước ngực, gương mặt đau đớn vặn vẹo.
Nguyên Tuấn Sách thở hổn hà hổn hển, mỗi một lần hô hấp đều nôn ra một ngụm máu tươi, máu tươi nhiễm đỏ quần áo của anh. Nguyên Tuấn Sách đau đớn đến run rẩy, miệng không ngừng nôn ra máu, máu nóng chảy xuống, qua cần cổ tái nhợt, chui vào trong cổ áo.
Máu tươi đỏ thẫm quỷ dị, khiến dung mạo của Nguyên Tuấn Sách càng yêu nghiệt, có cảm giác mị hoặc của mỹ nhân bệnh, dường như vô tình lạnh lẽo, lại như hữu tình quyến rũ, khiến người nhìn trầm mê lại sợ hãi.
Hồ Anh Tài nhìn lão già sống sờ sờ bị thiêu chết trên mặt đất, lại nhìn Nguyên Tuấn Sách. Anh ta có thể cảm giác được, cơn đau đớn mà Nguyên Tuấn Sách đang phải chịu là vì yêu lực yếu đi.
Hồ Anh Tài nghĩ ngợi gì đó, sau đó đôi mắt tròn, không thể tin được!
Yêu hồn ra đời nhờ vào tà niệm, nên khi chủ nhân của tà niệm chết đi, yêu hồn cũng sẽ vì vậy mà suy yếu.
Khi cái ý niệm này xuất hiện trong đầu Hồ Anh Tài, anh ta cũng chẳng còn tâm trạng để ý tình trạng của Nguyên Tuấn Sách. Một kế hoạch báo thù mới đã hiện lên trong đầu anh ta.
Nguyên Tuấn Sách dùng sức đóng cửa lại, thi thể bị yêu hỏa đốt cháy, một lúc sau đã biến thành tro tàn, phủ bụi trước cửa nhà, sau đó bị thổ địa cắn nuốt rồi biến mất, gió nổi lên, mang theo chút tro cốt cuối cùng phiêu tán trong không trung.
Chưa đi được mấy bước, Nguyên Tuấn Sách lảo đảo, té ngã trên đất, áo khoác trượt khỏi vai, rơi xuống.
Anh quỳ trên mặt đất, đột nhiên ho ra một ngụm máu, trong con ngươi đen nhanh là nỗi kinh ngạc và sát ý quay cuồng, gương mặt tuấn mỹ vô khuyết tái nhợt như người bị bệnh lâu năm, giờ lại tràn ngập ác khí quỷ mị.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trước ngực xuất hiện một miệng vết thương như hình dấu tay, móng tay đen kịt tàn nhẫn cắm sâu vào da thịt. Nguyên Tuấn Sách tự mình vạch ra hai vết thương trên ngực, để mặc nó chảy máu.

⬅ Trước Tiếp ➡