Nguyên Tuấn Sách đã từng nhìn thấy những câu chữ này trong sách, đã từng khinh thường thứ tình yêu tầm thường mà nó miêu tả ấy, nhưng hiện tại, đó lại là thứ mà anh khát khao nhất, muốn dốc hết sức để đạt được.
Hạnh Mính muốn rút tay ra lại bị anh túm chặt lại, cổ tay đau đớn khiến cô muốn ngất đi ngay lập tức. Tay chân bên ngoài chăn của Hạnh Mính bắt đầu giãy giụa, há miệng không tiếng động cuồng loạn, dùng khẩu hình liên tục lặp lại hét to, mong rằng anh có thể hiểu.
Cô đau quá, đau quá.
Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, cái trán cọ lên mu bàn tay của cô, hai tay thành khẩn kéo cổ tay Hạnh Mính, trong mắt là nỗi sầu bi, thương tiếc.
"Cũng đã đến lúc, đổi chỗ cậu một phòng ngủ mới."
Nguyên Tuấn Sách bế cô lên, rời khỏi trên giường, tấm chăn cotton rơi khỏi người Hạnh Mính, các vết thương chằng chịt trên người lộ ra dưới ánh mặt trời, các vết cắn dữ tợn loang lổ trên người Hạnh Mính, trồng lên vết hồng từ vết roi quất.
Có những chỗ da thịt bị quất đến chảy máu, làn da yếu ớt bị đánh đến bong tróc, thậm chí trên xương quai xanh cũng vương vệt máu, một cơ thể rách nát hỏng be hỏng bét. Vẻ mặt Hạnh Mính chết lặng, cả người chẳng còn chút sức sống, cứ như một con búp bê xinh đẹp nhưng vô hồn.
Tầng hầm đã được sửa chữa, và trang trí lại theo phong cách mà Hạnh Mính thích.
Nguyên Tuấn Sách chuyển hết những bộ quần áo mà cô đã từng mặc tới trong gian phòng này, đủ loại kiểu dáng sắc màu. Trần nhà được sơn màu xanh lục, bốn bức tường tường xung quanh được dán giấy vàng. Để Hạnh Mính cảm thấy thư thái hơn, bên vách tường còn dán giấy làm giả cái cửa sổ.
Nguyên Tuấn Sách xốc màn lụa trắng, đặt Hạnh Mính lên giữa chiếc giường công chúa, bản thân cũng chui vào theo, quỳ gối giữa hai chân cô.
Giường mới rất mềm, eo Hạnh Mính không còn bị cấn, thoải mái như nằm trên bông. Tấm chăn dưới người cũng mềm mụp, hình như là chăn lông vũ, vừa mềm vừa nhẹ, tay nhéo vào có thể cảm giác sự mềm mại thoải mái. Chất liệu này cảm giác khác hoàn toàn với cái chân cotton trên tầng. Khiến cho người mang đầy vết thương trên người như cô cũng có thể ngủ thoải mái.
Rốt cuộc cũng có một chuyện khiến Hạnh Mính vừa lòng, ngay lúc cô muốn ngủ tiếp, Nguyên Tuấn Sách lại nâng nửa người dưới của cô lên, nhẹ nhàng giống như đang bưng một mâm cơm, mông treo trên không rời khỏi mặt giường mềm mại.
Hạnh Mính mở bừng mắt, cả người lại rơi vào kinh khoảng, cô dùng cánh tay tràn ngập vết roi huơ đánh ngăn cản, trong miệng điên cuồng la to dù hoàn toàn không thể phát ra chút tiếng động. Nhưng nhìn khẩu hình có thể đoán được, cô hẳn là đang nói:
Đừng tiếp tục tra tấn tôi.
Sao hành động này lại bị hiểu lầm là tra tấn chứ?
"Tôi đang yêu Hạnh Mính, để tôi làm tình với Hạnh Mính một lần nữa đi. Lần này Hạnh Mính nhất định phải nhớ cho kỹ, nhớ kỹ tôi, nhớ kỹ nó, nơi này chỉ có tôi mới có thể tiến vào."
Anh nâng đôi chân cô lên, đặt trể trên bả vai, cố chấp, cầm lấy thân gậy cắm vào. Côn thịt còn thô hơn cả cổ chân của Hạnh Mính, bất kì ai nhìn thấy môi âm hộ bị căng trướng to như vậy, đều sẽ có cảm giác áy náy thương tiếc, nhưng chỉ duy có Nguyên Tuấn Sách là không.