"Anh ở đây làm gì?"
Hồ ly sửng sốt, không biết Nguyên Tuấn Sách đã xuất hiện trước mặt mình từ khi nào. Anh một tay đút túi, con ngươi đen nhánh lập loè thứ cảm xúc không rõ.
Hồ ly lùi lại phía sau hai bước, chiều cao của hồ ly có hai, hai bên chênh lệch quá nhiều, Hồ Anh Tài đành biến lại thành người. Vừa biến lại đã lảo đảo hai bước, phải vịn vào vách tường bên cạnh mới có thể đứng vững.
"Tới mượn cậu chút tiền." Giọng Hồ Anh Tài có chút không tự tin.
Nguyên Tuấn Sách nhìn Hạnh Mính vẫn đang nằm trên giường ngủ say, chiếc chăn chỉ đắp trên người, tay chân cô đều duỗi ra bên ngoài. Chắc là cô không thoải mái, nên mới thò tay chân ra ngoài.
Dù sao thì Hạnh Mính cũng đã từng dùng khẩu hình nói qua với anh, cô rất khó chịu, miệng vết thương chỉ cần đụng nhẹ vào vải cotton thô ráp sẽ đau muốn chết, cô xin anh băng bó cho cô.
Nguyên Tuấn Sách vươn tay, cách không mở ngăn kéo trong phòng, một xấp phong thư thật dày bay ra, rơi vào tay anh. Nguyên Tuấn Sách đưa nó cho Hồ Anh Tài.
"Cảm ơn." Hồ Anh Tài ném phong thư lên một cú rồi bắt lại.
"À, còn chuyện này muốn nói với cậu. Trước cửa nhà có một lão già, cứ lén lút, hình như là đạo sĩ. Lão ta đang vẽ chú trên mặt đất, tôi đoán hẳn là lão ta muốn tìm cậu, cậu cẩn thận một chút."
Vừa dứt lời, dưới lầu vang lên tiếng đập cửa.
Nguyên Tuấn Sách bất động thanh sắc nhìn ra ngoài cửa sổ, trên mặt không hề để lộ chút vẻ lo lắng nào.
"Tôi đi trước đây."
Hồ Anh Tài lại theo con đường cũ, chạy từ hậu viện ra ngoài.
Chẳng qua, lần này anh ta không chạy xa, mà trốn trên cây, anh ta muốn nhìn xem, rốt cuộc lão già kia muốn làm gì.
Cửa mở, Nguyên Tuấn Sách mặc nguyên bộ đồ ngủ, bên ngoài chỉ khoác thêm một cái áo gió màu đen, cả người tản ra khí thế mạnh mẽ. Trưng ra gương mặt lạnh nhạt, không cảm xúc đứng tại chỗ, không đợi lão già kia cất lời, tay trực tiếp nắm chặt, ngọn lửa yêu nổi lên.
Hồ Anh Tài trốn trên nhành cây, đôi mắt trừng lớn.
Tên nhóc này quả nhiên vẫn không học được ý thức về luật pháp trong thế giới của nhân loại, không ngờ lại trực tiếp đại khai sát giới.
Hồ Anh Tài còn đang do dự xem có nên ngăn cản hay không, thì lại thấy sắc mặt lão già kia đại biến, dường như lão cũng không đoán được Nguyên Tuấn Sách lại hành động quyết đoán như vậy. Vì bảo mệnh, lão ta rút một tấm linh phù từ trong túi ra, thi chú.
Hồ Anh Tài kinh ngạc, không ngờ lão già kia thật sự là một tên đạo sĩ.
Một tên đạo sĩ lớn tuổi, công phu lợi hại, không phải đối thủ của Nguyên Tuấn Sách thì còn ai vào đây.
Cơ mà xem ra lão già này có không bản lĩnh giết Nguyên Tuấn Sách, nếu đã dám đến nơi này, chỉ sợ là nhằm vào Hạnh Mính.
Nghĩ đến đây, Nguyên Tuấn Sách không hề hạ thủ lưu tình, một trận cuồng phong bốc lên từ dưới chân, thổi anh bay lên không trung, ngọn lửa trong tay cùng đồng thời ném ra ngoài.
Ngàn Thanh thầm kêu không ổn, lui về phía sau, lão ta huơ phù tự bảo vệ mình, linh phù tràn ra kim quang, bao bọc cả người lão.