⬅ Trước Tiếp ➡
"Chút tiền ấy chỉ đủ mua thức ăn mèo trong năm ngày cho em."
"Ai muốn ăn thức ăn cho mèo! Thứ đồ kia chó cũng không thèm ăn! Tôi muốn ăn thịt! Ăn cá! Tốt nhất là anh nấu chín chúng rồi đút cho tui."
"Vậy thì xong rồi, số tiền này của chúng ta có khả năng không chống trụ nổi ba ngày."
Đúng như Hồ Anh Tài dự đoán, hai người ăn no nê trong ba ngày, mắt thấy mấy ngày tiếp theo phải để bụng đói, Hồ Anh Tài không thể không trở về tìm Nguyên Tuấn Sách.
Dù sao Nguyên Tuấn Sách còn nợ ân tình của anh ta, chút tiền này anh không có đạo lý không chịu cho.
Hồ Anh Tài đi dọc theo con đường nhỏ rợp bóng cây xanh đến trước cổng căn biệt thự, trong miệng còn nhàn nhã ngậm cỏ đuôi chó, bỗng nhiên dừng lại.
Đằng trước mặt có một lão già đang lén lén lút lút, ông ta mặc bộ đạo bào màu đỏ đen, nhìn chằm chằm mặt đất, sờ soạng khắp nơi, không biết đang tìm cái gì.
Hồ Anh Tài vội vàng trốn ra sau một thân cây lớn, rút tay ra khỏi túi, nhả cọng cỏ đuôi chó đang ngậm trong miệng, thật cẩn thận dò đầu ra rình coi, trong lòng nổi lên nghi ngờ.
Cái lão già kia đang làm gì?
Nơi này đã được Nguyên Tuấn Sách cô lập bằng kết giới, người bình thường căn bản không thể tìm thấy nơi này.
Lão già ngồi xổm xuống, vẽ vẽ viết viết gì đó trên mặt đất, xem động tác có vẻ rất thành thạo. Hồ Anh Tài híp mắt, mơ hồ nhìn thấy một ký hiệu hình tròn trên mặt đất, hình như là chú.
Anh ta hóa thân thành hồ ly, vòng qua lão già kia, bò vào từ đường phía sau hậu viện.
Sốt ruột tìm Nguyên Tuấn Sách, lầu một tìm một vòng cũng không thấy ai, hồ ly bò lên lầu hai, cửa phòng ngủ không đóng, nó còn tưởng anh đang ở bên trong.
Hồ ly đi tới cửa, liền bị cảnh tượng bên trong doạ cho kinh sợ.
Đây là cái gì!
Tấm thảm vương đầy những vết đỏ nâu trông như hoa văn, vết máu có cả mới cả cũ, vừa đen vừa bẩn, còn tản ra thứ mùi tanh tưởi đặc trưng. Nếu nhìn lướt qua còn tưởng là hồ máu.
Nơi này không biết đã xảy ra chuyện gì kinh thiên động địa mới dẫn đến thảm trạng thế này. Mặt đất loang lổ vết máu, trong không khí cũng toàn mùi máu tanh, cực kỳ nồng, mép giường có một cái chân thò ra.
Thân hình hồ ly thấp bé, phải ngửa đầu lên để nhìn, cái chân kia chắc chắn là vươn từ trong chăn ra. Hồ Anh Tài nhớ mang máng, cẳng chân gầy yếu này thuộc về ai, thật thương thay, làn da thiếu nữ trơn bóng mịn màng ban đầu, giờ lại biến thành thế này.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cẳng chân toàn là vết máu và vệt hồng, mấy chục vệt hồng nhìn như bị thứ gì đó đánh, có nơi vẫn đang chảy máu, có vết thương đã hư thối mưng mủ. Vết thương chằng chịt, làn da không còn chỗ nào lành lặn, các vết thương nhỏ rải rác khắp nơi, đến mu bàn chân cũng không tha.
Chuyện mà Nguyên Tuấn Sách làm ra hoàn toàn không dính dáng gì đến hai chữ nhân tính. Hồ Anh Tài càng không thể tưởng tượng, rốt cuộc Nguyên Tuấn Sách ôm suy nghĩ gì, lấy tâm thái như thế nào mà lại ngược đãi cô bé kia thành như vậy, hay là ngay từ ban đầu anh đã định giết chết cô?

⬅ Trước Tiếp ➡