Nguyên Tuấn Sách hoàn hồn, phát hiện Hạnh Mính cũng đã quay đầu nhìn anh, trong ánh mắt lộ ra vẻ kỳ quái, vừa khủng bố vừa sợ hãi.
Rõ ràng anh đã xóa hết ký ức của cô, sao cô vẫn còn lộ ra loại ánh mắt này nhìn anh.
À? Đúng rồi, hiện tại anh hẳn là nên bày ra vẻ mặt khiếp sợ chấn động mới xem như hợp lý.
Hình như mỗi khi nhân loại gặp phải loại tình huống này, đôi mắt đều sẽ phải trừng thật lớn, như vậy mới có vẻ hòa hợp với tập thể.
Nguyên Tuấn Sách mặt không cảm xúc, cũng ra vẻ trợn to mắt, đi về hướng cô.
Hạnh Mính được Lộ Điệp nâng dậy, sợ tới mức cả người lảo đảo tạm thời không thể đứng vững: "Bạn học Nguyên, cậu đứng ở chỗ kia từ lúc nào thế?"
"Tôi vẫn luôn đứng ở đấy, cậu có sao không?" Anh quan tâm hỏi, khóe miệng hơi cong lên tạo thành nụ cười mỉm, chỉ có điều nó hơi quỷ dị.
"Không ổ lắm."
Lộ Điệp kinh hồn táng đảm oán giận: "Cái cửa kiểu gì thế không biết! Mình đã sớm bảo phải thay cánh cửa này rồi, hôm nay còn suýt đập vào học sinh. Chúng ta đến chỗ chủ nhiệm lớp nói chuyện đi, Hạnh Mính, cậu cứ nói bản thân bị chấn kinh quá độ, nói không chừng còn có thể miễn không phải làm bài tập đấy!"
"Tao mới là người bị kinh hách quá độ có được không!" Tần Nhạc Chí ngồi dưới đất hô to.
"Mày đáng đời!" Lộ Điệp phi một tiếng.
Hạnh Mính là học sinh ngoại trú, tiết tự học cuối cùng vào buổi tối ở trường tan học lúc 10 giờ. Bình thường cô có thể đuổi kịp chuyến xe cuối cùng, nhưng hôm nay bị chủ nhiệm lớp giữ lại, bắt cô nói cảm nhận về chuyện khung cửa sụp xuống, khiến cô bị chậm mười phút, chuyến xe buýt cuối cùng cũng bị bỏ lỡ.
Sau lần phải đến bệnh viện chụp CT, toàn bộ sinh hoạt phí chỉ còn thừa lại mười tệ trong túi, không thể bắt xe taxi để về. Cô cũng không có can đảm xin tiền mẹ, ba không phải người quản tiền trong nhà, hơn nữa cô mà đi xin tiền ba, không được cho thì thôi, nói không chừng ba còn cáo trạng với mẹ
Thân là đạo sĩ, loại chuyện bắt hồn này, sư phụ không cho phép cô đề cập với người ngoài. Hạnh Mính cũng sợ mẹ sẽ cả ngày lo lắng cô xảy ra chuyện, hơn nữa chuyện hồn phách cũng khó giải thích với người bình thường, cho nên Hạnh Mính phải tìm một lý do hợp lý khác để giải thích, mới có thể xin tiền sinh hoạt từ mẹ.
Đang lúc cô mặt ủ mày ê, một giọng nói đột ngột vang lên: "Bạn học Hạnh."
Đôi mắt vẫn chưa nhìn thấy người, nhưng trong đầu đã tự động hiện ra gương mặt trắng bệch của Nguyên Tuấn Sách, cùng với nụ cười sâu không lường được.
Quay đầu lại. Quả nhiên thấy anh chắp tay sau lưng đứng ở kia, trên người vẫn mặc bộ đồng phục đỏ trắng đan xen, thiếu niên cao ráo chân dài, đang mỉm cười mê người.
"Cậu đang đợi xe buýt sao?"
"Chuyến xe cuối cùng vừa mới chạy rồi." Hạnh Mính chỉ vào đường xe buýt. Lúc này, bên cạnh trạm dừng xe buýt chỉ có một cái đèn đường. Đêm đầu mùa hạ, cánh ve mỏng manh phập phồng hoà cả, tấu lên khúc nhạc chào hè, gió đêm thổi lên người mang theo hơi lạnh lẽo, trong trạm dừng xe buýt không có người thứ ba, nhìn lướt qua có chút hơi các cảnh trong tiểu thuyết thanh xuân.
"Vậy chúng ta cùng nhau đi thôi."