Người đang đẩy cửa đừng động tác, đứng tại chỗ, quay đầu nhìn lại.
Tần Nhạc Chí nổi giận đùng đùng, đang đi về phía cô. Một tay cậu ta nắm chặt cái áo khoác đồng phục, tay áo rũ trên mặt đất, một tay tức giận chỉ vào cô: "Con mẹ nhà mày, sớm không bị thương muộn không bị thương, cố tình lại bị thương ngay lúc này! Lớp hai thua, có phải mày rất vui vẻ, đúng không?"
"Mắt cá chân bị thương một chút thì nghiêm trọng đến mức nào chứ! Nếu mày vẫn tham gia chạy thì lớp chúng ta đã có thể thắng! Mày mẹ nó xin nghỉ làm cái gì hả?"
Hạnh Mính xụ mặt: "Mày có bệnh đấy à? Lớp chúng ta thua thì dựa vào cái gì mà trách tao? Người đánh cược là mày, mọi người trong lớp có nói câu nào không? Có ai trách mày không? Chính mày chó cùng rứt giậu, còn dám đứng đây mắng tao."
"Mẹ nó! Tất cả là tại vì mày nên lớp mới thua!" Tần Nhạc Chí vứt chiếc áo khoác đồng phục tới dưới chân cô, tức muốn hộc máu, còn đạp một cái: "Mẹ nó! Mày mẹ nó chính là cố ý không muốn chạy nên mới làm chân mình bị thương đúng không? Đừng tưởng chân bị thương thì không cần quét WC, mày cũng phải quét!"
"Tao có nói tao không quét sao? Hơn nữa, nếu không phải vì mày mạnh miệng đánh cược, lớp chúng ta thua cũng căn bản không cần quét WC, thậm chí giờ còn phải đi quét sân thể dục. Mày cảm thấy lao động là quang vinh hả? Danh hiệu chiến sĩ thi đua của tuần sau tặng cho mày tất!"
Tần Nhạc Chí tức đến đỏ cả mặt lẫn cổ: "Mẹ mày --"
Lộ Điệp chạy lên cầu thang, chỉ vào Tần Nhạc Chí mắng to: "Đồ chó con, mày chạy cũng nhanh nhỉ! Tự mình cá cược, dựa vào cái gì bắt bọn tao phải đi quét WC với mày, muốn quét thì tự mày đi quét đi!"
Hạnh Mính cười nhạo nhìn anh một cái, xoay người đi vào phòng học.
"Nếu không phải vì mày, nếu mày tham gia chạy, chúng ta đã thắng chắc!"
Tần Nhạc Chí đẩy cô một cái, nào biết Hạnh Mính đụng vào khung cửa, cong eo hoảng loạn ngã về phía trước hai bước, trực tiếp quỳ gối bên cạnh bục giảng.
Phía sau vang lên một tiếng động lớn, Hạnh Mính thình lình quay đầu, không ngờ khung cửa lại đột nhiên đổ xuống.
Tần Nhạc Chí bị dọa sợ, ngã đập mông, ngồi trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, suýt nữa tè dầm.
Cũng may khung cửa này khá cao, nên nó chỉ đập vào mấy bàn học phía trước, không đè lên người cậu ta, đầu cậu ta xuyên qua lỗ trống trên khung cửa.
Lộ Điệp đứng bên cạnh cửa, khiếp sợ che miệng, không khó tưởng tượng, nếu vừa rồi có bất kỳ ai đi vào, liệu người đó có thể bị khung cửa đập cho chấn động não hay không? Thậm chí còn có khả năng bị đập chết luôn?
Nguyên Tuấn Sách mím môi.
Lần này, không phải do anh tính sai, mà là bởi vì người anh muốn đập vừa rồi chính là tên Tần Nhạc Chí phiền phức này.
Suy nghĩ lộn xộn.
Ngón tay anh vô thức gõ lên cửa sổ, tốc độ càng lúc càng nhanh, ý đồ muốn tìm cho mình chút lý do, thuyết phục chính mình vừa rồi vì sao lại làm như vậy? Vì sao người Anh muốn đập không phải là Hạnh Mính, mà lại là Tần Nhạc Chí?
Vì sao nhỉ?
Tiếng thét chói tai của Lộ Điệp đang đứng bên cạnh cửa đánh gãy dòng suy nghĩ của anh.