Hạnh Mính tò mò, đuổi theo bước chân anh: "Cậu cũng học ngoại trú sao? Sao bình thường mình không thấy cậu ngồi xe buýt nhỉ? Cậu không ngồi chuyến xe buýt cuối cùng này hả?"
"Ừm, trong nhà có tài xế tới đón, nhưng hôm nay tài xế có việc."
"Oa, quả nhiên là thiếu gia nhà phú quý! Không ngờ cậu còn có tài xế đặc biệt đón đưa." Hạnh Mính kinh ngạc cảm thán, miệng sắp khoác tới mang tai.
"Bạn học Hạnh không có tài xế sao?" Dáng vẻ không dính khói lửa phàm tục của anh, giống như anh thật sự cho rằng mỗi người đều nên có một người tài xế.
"Nhà mình còn không tính là giải cấp tiểu tư sản nữa, sao có thể có tài xế riêng."
Hạnh Mính nỗ lực nện bước nhanh hơn, đuổi kịp anh, hai người bước đi song song. Cô tò mò quay đầu đánh giá sườn mặt hoàn mỹ không tì vết của anh, tóc vẫn để kiểu đuôi sói, nhan sắc này đẹp đến mức khoa trương.
"Nhưng nhìn gương mặt cậu rất giống các thiếu gia trong hào môn. Chắc là mẹ cậu rất xinh đẹp nhỉ? Giống như trong phim truyền hình ấy, nhà ở trong trang viên, uống rượu vang đỏ, từ từ, chẳng lẽ nhà cậu còn có người hầu sao!"
Nguyên Tuấn Sách nheo mắt lại, không hề phản bác viễn cảnh nhà giàu mà cô vẽ ra. Ý cười không đạt đến đáy mắt, phảng phất như đối với ai cũng lạnh lùng xa cách như vậy.
"Bạn học Hạnh khoa trương quá rồi."
Hạnh Mính lắc lắc đầu, đuôi ngựa lắc lư gục xuống bả vai, đôi mắt nai tròn tròn linh động, ánh mắt nhìn anh, vừa ngây thơ lại vừa thấy mới lạ.
"Ừm, lại nhắc đến chỗ kia của cậu. Nơi đó không sao chứ? Không có bị mình làm cho nghiêm trọng hơn chứ?"
Nguyên Tuấn Sách nhìn theo tầm mắt cô, gục đầu xuống, híp mắt lại, trong đôi mắt đen tản ra tia sáng lạnh lẽo, vẻ mặt Hạnh Mính cứng đờ, đột nhiên cảm thấy bàn chân chợt lạnh, hơi thở khủng bố bò lên xương cột sống.
"Hình như trong túi cậu có cái gì đó đang sáng, còn đang động."
Hạnh Mính cúi đầu nhìn lại, không ngờ linh phù lại đang động!
Nguyên nhân linh phù chấn động rất đơn giản, nó cảm ứng được hồn phách, nhưng đêm nay tối lửa tắt đèn, bắt hồn trong hoàn cảnh này có hơi nguy hiểm, huống chi Nguyên Tuấn Sách còn đang ở bên cạnh cô.
Hạnh Mính che túi lại, nghiêm trang nói: "Bạn học Nguyên, mình đột nhiên cảm thấy đau bụng quá. Mình muốn đi nhà vệ sinh công cộng, cậu cứ đi về trước nhé."
Nguyên Tuấn Sách lễ phép gật đầu: "Hẹn gặp lại, bạn học Hạnh."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Hạnh Mính chạy nhanh về phía trước, trốn vào ngõ nhỏ bên phải con đường, phía trước chính là công viên, nơi này không được lắp đặt đèn đường, tầm giờ này cũng không có một bóng người, cô móc phù chú từ trong túi ra, không ngờ linh phù lại tự động bay về hướng vừa rồi!
"Chờ, chờ đã!" Hạnh Mính nhảy lên không trung, bắt linh phù lại: "Bên kia có bạn học Nguyên, không thể đi qua!"
Giữa rừng cây xanh rậm rạp trong công viên đột nhiên lại xuất hiện một vật thể phát sáng, còn có thể bay lơ lửng một cách quỷ dị giữa không trung.
Nguyên Tuấn Sách đứng tại chỗ không nhúc nhích, ánh mắt anh nhanh nhạy bắt được hình ảnh thiếu nữ đang giương nanh múa vuốt.