⬅ Trước Tiếp ➡
Khu nhà Lộ Điệp thuê phòng là một căn chung cư mười mấy tầng, mỗi một tầng đều có mười mấy gian phòng, bố cục như nhau. Cách âm ở nơi này cực kỳ kém, đã có vài người nghe thấy tiếng nên nhìn qua mắt mèo hóng chuyện.
Cửa phòng mở ra, một người đàn ông tướng mạo ưu nhã, mái tóc màu nâu để dài, mặc áo sơ mi trắng phối quần âu đen, vòng eo mảnh khảnh có thể túm gọn bằng một tay, đôi mắt hồ ly câu hồn nhiếp phách.
Cho dù gã chủ nhà có là trái thẳng cũng nhìn anh ta đến ngây ngốc.
Gã chủ nhà ngẩng đầu, tỉ mỉ kiểm tra đối chiếu số nhà một lượt, mấy câu chất vấn đã dâng đến miệng còn chưa kịp phát ra, trong lòng ngực đã bị nhét một xấp tiền mặt thật dày.
"Đủ rồi chứ?" Giọng Hồ Anh Tài vừa mỏng vừa lạnh.
"Đủ, đủ rồi, nhiều như vậy.."
"Đủ rồi thì đừng có tiếp tục đến phiền tôi. Sau này, tôi không muốn nhìn thấy mặt anh." Hồ Anh Tài cười tủm tỉm mà nói, tròng mắt màu nâu vàng ánh lên vẻ nguy hiểm xảo trá. Cho dù dung mạo của anh ta có mê người hơn nữa, cũng không địch lại được nụ cười lạnh mang theo sát ý khiếp người kia.
Gã chủ nhà gật gật đầu, cánh cửa phòng trước "Bang" một tiếng, đóng sầm lại. Làn gió phát ra từ động tác đó thổi thẳng vào mặt gã, khiến gã sợ suýt tè ra quần.
Hồ Anh Tài lấy thuốc mỡ mua được trong bệnh viện thú cưng, tiếp tục thoa thuốc cho bé mèo trắng.
Mèo trắng nhu thuận ghé lên trên đùi anh ta, không có bất kỳ hành động phản kháng nào. Dáng vẻ ngoan ngoãn hoàn toàn tương phản với lúc bình thường.
Hồ Anh Tài bôi thuốc mỡ lên đầu ngón tay, động tác nhẹ nhàng xoa thuốc mỡ lên mặt ngoài vết thương, vuốt ve từ từ lan rộng, hỏi Lộ Điệp: "Em không có nguồn kinh tế riêng sao?"
"Tôi chỉ là một con mèo con tay không tấc sắt, sau khi biến thành người cũng chỉ là một học sinh cấp ba, lấy đâu ra nguồn kinh tế riêng?"
"Vậy lúc trước em trả tiền thuê cho gian phòng này kiểu gì?"
Đôi mắt xanh lam xinh đẹp mở ra, không chút hổ thẹn mà nói: "Lúc biến thành mèo, tôi sẽ đi đến một nhà bất kì trộm ít tiền tiêu. Nhưng mà gần đây tình hình không tốt lắm, loài người hay dùng di động để trả tiền, nên không thể kiếm được nhiều tiền như năm trước."
Mèo trắng giống như một tay già đời kế về kế hoạch gây dựng sự nghiệp, thở ngắn than dài.
"Em thật là, dại dột không có thuốc nào cứu được. Quả nhiên, loài mèo đúng là loài sinh vật lười nhác. Chỉ cần em chịu học một chút phương pháp kiếm tiền của nhân loại, cho dù biến thành mèo cũng có rất nhiều chỗ tốt."
"Nói ví dụ coi."
Hồ Anh Tài híp mắt: "Ví dụ như đi nghe lén một vài bí mật của các nhân vật có uy tín danh dự, sau đó dùng thứ đó uy hiếp tống tiền chuộc của bọn họ."
Mèo trắng trợn to mắt, bị một câu của Hồ Anh Tài đánh thức cơn mê.
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, anh còn ác độc hơn tôi."
"Em thì biết cái gì, cái này gọi là trí tuệ."
Bôi thuốc xong, mèo trắng xoa xoa cái bụng, lật bụng nằm ngửa trong lòng ngực anh ta, móng vuốt phấn nộn vuốt vuốt cái bụng xẹp lép của mình nói: "Tôi đói bụng."
Hồ Anh Tài móc móc túi tiền, trong túi chỉ còn mấy tờ tiền mặt, vừa rồi nhất thời thích thể hiện, không tính toán kĩ càng.

⬅ Trước Tiếp ➡