⬅ Trước Tiếp ➡
"Hạnh Mính này, ngươi không thể chậm trễ như vậy nữa đâu. Em không ngẫm lại thành tích của em xem, nếu thì đại học thì cũng chỉ vào được một trường loại ba, nếu không có thành tích thể dục thêm điểm thì em phải làm sao bây giờ? Thầy đặt kỳ vọng rất cao vào em, không thể nhìn em sa đọa."
"Thầy ơi, em không sa đọa.."
"Đã xin nghỉ những hai tuần còn nói bản thân không sa đọa! Em nhìn lại mình xem, dáng vẻ vừa yếu ớt vừa trắng bệch. Em mà còn trốn ở nhà nhiều thêm một ngày nữa, phỏng chừng đến chạy nửa vòng cũng thở dốc!"
Thầy thể dục phát hiện mình lại bắt đầu dong dài, bóp eo vẫy vẫy tay nói: "Em đi khởi động, làm nóng cơ thể trước đi. Hôm nay không cần phải huấn luyện cường độ cao."
Hạnh Mính gật đầu, vẻ mặt ấm ức tủi thân như có thể ngay lập tức rơi hai giọt nước mắt, một nữ sinh đến cạnh vỗ bả vai cô: "Không sao chứ?"
Cô lắc đầu.
"Gần đây trời nắng nóng, tính tình thầy giáo cũng không tốt, cậu đừng để trong lòng."
"Ừm."
Cô cũng biết mình không nên xin nghỉ, nhưng chuyện này sao có thể trách cô, vì sao không ai đi phê Nguyên Tuấn Sách ấy!
Chẳng qua, ngẫm đi ngẫm lại, nếu thật sự để anh đến đây nghe phê bình, phỏng chừng không ai ở đây có thể sống sót.
Cứ tưởng tượng như vậy, trong lòng cũng dễ chịu hơn một chút.
Làm vài động tác làm nóng người xong, Hạnh Mính bắt đầu chậm chạy, mới chạy được một lúc, cô đã cảm thấy cơ thể có chút vấn đề, hai chân nặng nề, cứ như bị một cổ lực lượng vô hình lôi kéo, khiến cô mấy lần suýt té ngã.
Hạnh Mính hoảng sợ túm lấy vạt áo trước ngực, không phải thật sự giống như thầy thể dục nói chứ? Cô hiện giờ yếu ớt đến mức chạy nửa vòng đã thở gấp.
Chưa từ bỏ ý định, Hạnh Mính cắn chặt răng răng, nâng hai cẳng chân nặng như chì, căng da đầu tăng tốc, cả người như bị một lực lượng lớn kéo lại, chân bắt đầu run lên, hô hấp dồn dập, sắp thở không ra hơi.
Hạnh Mính không dám dừng lại, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm dưới chân, sợ ngay giây tiếp theo bản thân sẽ ngã sấp xuống, mỗi một bước đều cực kỳ gian nan, gan bàn chân Cứ dẫm xuống đất là lại như không muốn rời đi.
Đến tận khi có vài người bạn học vượt qua cô chạy như bay về phía trước, cô mới đột nhiên ý thức được tốc độ chạy hiện tại của mình chậm đến mức nào. Trong lúc hoảng hốt, Hạnh Mính dừng bước, đứng thẳng, giơ tay lau mồ hôi trên chóp mũi, lại phát hiện toàn bộ phần trán đã ẩm ướt.
Chạy nước rút không đến 800 mét mà cô lại mồ hôi? Lại còn cảm thấy mệt?
Cô chưa từng cảm thấy mệt mỏi nặng nhọc như thế này trước đây. Cả cái phản ứng cơ bắp toàn cơ thể đều kêu gào đau đớn, trước kia cũng chưa từng.
Hạnh Mính hơi quay đầu nhìn ra bên ngoài, huấn luyện viên đang khoanh tay yên lặng nhìn cô, rõ ràng là ông chưa từng nói gì, nhưng sự thất vọng trong mắt rõ ràng đến mức hóa thành thực thể đâm vào tim cô.
Thầy thể dục đứng bên cạnh không biết đã quay lưng lại từ khi nào, một mực nhìn sang nơi khác, không hề nhìn cô.
Hai chân Hạnh Mính như nhũn ra.
Sao lại thế này?
Cảm giác này không giống thân thể của cô, cô tuyệt đối không phải người chạy một đoạn ngắn như này đã thở gấp.
Đáy lòng tràn ngập khủng hoảng rít gào: Không muốn!

⬅ Trước Tiếp ➡