Dục vọng bùng nổ, bắn đến chỗ sâu nhất, sự hung ác và dã tính trong mắt Nguyên Tuấn Sách dần rút đi, có vẻ như anh đã tỉnh táo lại, ánh mắt nhìn cô hoàn toàn thay đổi, không biết là hận hay là yêu, tròng mắt tối đen như lốc xoáy nuốt gọn cả người cô, như muốn lột da rồi nuốt cô vào bụng.
Thật đáng sợ, thật đáng sợ.
Hạnh Mính khóc lóc lắc đầu, tự cảm nhận được máu từ trong miệng chảy ra càng ngày càng nhiều. Cô không biết rốt cuộc mình đã chảy bao nhiêu máu, chỉ là cảm giác dính dính ở hai bên má và khắo khuôn mặt khiến cô cực kỳ hối hận về hành động cắn anh vừa rồi. Hạnh Mính thẩm thề trong lòng, về sau cô sẽ không bao giờ trêu chọc anh nữa.
Trong phòng, âm thanh bạch bạch dâm mĩ cứ quanh quẩn không dứt, trừ âm thanh này, căn bản không còn bất kỳ tiếng động nào khác.
Hạnh Mính hoàn toàn chìm vào hôn mê, nghiêng đầu tùy ý để máu trong miệng chảy ra.
Nguyên Tuấn Sách lại một lần nữa, chọc thủng cửa tử cung, tinh hoàn ra sức va chạm với thịt mềm phía trước, côn thịt chôn vào chỗ sâu nhất, phóng thích tất cả. Anh cúi đầu, nhắm mắt, tinh dịch đã tích trong một khoảng thời gian được bắn ra liên tục, mãi vẫn không bắn xong, cuồn cuộn không dứt rót đầy tử cung của cô.
Nguyên Tuấn Sách đặt tay lên vị trí trái tim trên ngực, các ngón tay tái nhợt gắt gao túm chặt lấy quần áo, làn da xuất hiện mấy vệt hồng, anh cau mày, vẻ mặt cực kỳ đau đớn.
"Hạnh Mính, đau quá."
"Là bởi vì cậu cũng đang đau sao? Nơi này, thật là khó chịu a."
Nhưng rất nhanh, anh lại giống như hoàn toàn không cảm giác được gì nữa, lộ ra nụ cười vừa méo mó vừa hưng phấn, thoạt nhìn cực kỳ quỷ dị.
"Trong thân thể của cậu có yêu hồn của tôi, vậy nơi này cũng thuộc về tôi, đúng không."
"Thật tốt quá Hạnh Mính, cậu là của tôi. Đau thêm chút nữa cũng được, như vậy tôi có thể cảm giác được sự tồn tại của cậu."
Giáo viên thể dục vừa nhìn thấy Hạnh Mính tới, đã tặng cô một bài ca răn dạy không thấy điểm dừng.
"Đang trong thời kỳ mấu chốt của giai đoạn tập huấn, em lại xin nghỉ hai tuần liên tiếp, rốt cuộc em nghĩ như thế nào! Em có còn muốn thi đại học nữa không? Lúc trước thầy đã nói rõ ràng với em rồi, đoạn thời gian này cực kỳ quan trọng, sau khi khai giảng các em còn phải vừa học vừa huấn luyện, hiện tại làm gì có thời gian mà nghỉ dài như vậy!"
Hạnh Mính cúi đầu, bắt tay đặt trước người, yên tĩnh chờ bài ca phê bình kết thúc.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Chẳng bao lâu sau, huấn luyện viên cũng gia nhập đội quân răn dạy, lại không tránh khỏi một lần nghe giảng đạo lý và giáo dục chăm chỉ. Các bạn học bên cạnh đều phóng ánh mắt đồng tình cho cô.
Thầy thể dục nói đến miệng đắng lưỡi khô, ngày hè trời nóng bức khiến ông ấy đổ một thân mồ hôi, rồi lại cảm thấy người trước mặt dù gì cũng là một cô gái nhỏ, cũng nên chừa cho cô chút lòng tự trọng.