⬅ Trước Tiếp ➡
Không thể như vậy, muốn tiếp tục chạy, chạy nhanh lên.
Cô nâng chân, vừa bước ra một bước đã thiếu chút nữa ngã đập mặt, may là bên cạnh có một cánh tay nhanh nhẹn vững vàng tóm được cô, chính là người bạn học vừa rồi an ủi cô.
"Cậu không sao chứ? Sắc mặt cậu kém quá, có phải phát sốt không? Sao lại ra nhiều mồ hôi như vậy?"
"Mình không có việc gì, để mình nghỉ ngơi một chút." Hạnh Mính đứng thẳng dậy, hiện giờ đến bước đi bình thường cũng thật vụng về. Cô men theo lan can khu tập, đi đến khu nghỉ ngơi.
【 không chạy sao? 】
Trong đầu đột nhiên vang lên một giọng nói rất rõ ràng.
Hạnh Mính quay đầu lại, các bạn học trên sân thể dục vẫn đang miệt mài chạy bộ, không có ai nói chuyện với cô.
Lòng bàn tay cô đổ mồ hôi lạnh, cứng đờ quay đầu, đôi chân lại một lần nữa cất bước.
【 ta hỏi ngươi không chạy sao?
"Ai!"
【 chạy.
Hạnh Mính nuốt nước bọt, sắc mặt dần trắng bệch mà dùng mắt thường có thể thấy được.
【 nếu bây giờ không chạy, đời này ngươi đừng nghĩ đến chuyện tiếp tục chạy.
Giọng nói cảnh cáo này không giống như đang nói giỡn, cô nâng chân, xoay người, nện bước chạy về phía đường băng.
Đôi chân chợt nhẹ như lông hồng, mũi chân dần cách xa mặt đất, cả người đột nhiên lơ lửng khoảng mấy centimet trên không. Trong chớp mắt khi chân trái hạ xuống đất, lòng bàn chân đột nhiên như có gió, nhấc bổng cô lên. Hạnh Mính hoảng loạn bước một chân khác ra, lại phát hiện ngọn gió cổ quái đang mang cô bay về phía trước.
Phía sau như có một đôi bàn tay to thúc đẩy, dưới chân như dẫm lên con đường băng bóng loáng, căn bản không dừng được!
"A -- chờ đã!" Hạnh Mính sợ hãi hét lên, hai chân vừa rồi còn nặng như đeo trì, giờ đã chạy như bay. Lúc cô chạy ngang qua người một bạn học còn tạo ra một trận cuồng phong, khiến tất cả mọi người đều dừng chân kinh ngạc.
Bình nước giữ nhiệt trong tay huấn luyện viên rớt cái ầm, ông trợn mắt há hốc mồm.
"Thầy ơi, thầy ơi." Có người kinh hoảng gọi thầy thể dục.
"Sao thế?" Thầy thể dục quay đầu lại, nhìn thấy bóng người chạy như bay trên sân thể dục, một vòng rồi lại một vòng, trực tiếp xẹt qua trước mặt ông, gió thổi khiến ông phải nheo lại mắt, bóng dáng chẳng rõ ấy nhào về phía rào canh của sân thể dục, bật người một cái, nhảy lên rồi lật người qua lan can, chạy về phía sau núi.
Hạnh Mính xuyên qua rừng cây, mắt thấy nhánh cây phía trước chằng chịt toàn mạng nhện, nếu cô cứ trực tiếp đâm đầu quá thì kiểu gì cũng bị hủy dung.
Cô nhanh chóng nhảy dựng lên, trên tay không còn nhánh cây để bám lấy, trong tầm mắt là một mảnh trời trong xanh.
Hạnh Mính ý thức được hình như đang bay trên không trung!
"Oa mây mây!" Trọng lực nhanh chóng làm phần việc của nó, kéo cả người cô xuống đất, mũi chân mới vừa mới chạm vào nhánh cây lại bay lên không.
Hai chân trắng nõn quờ quạng trong không trung cứ như thế đất bằng, đuôi ngựa được buộc gọn giờ tách ra làm hai, vài sợi tóc rũ ra, đang bay múa. Áo huấn luyện ngắn tay bị gió thổi phồng lên, ngọn gió chui vào trong quần áo, lộ ra vòng eo mảnh khảnh.
Khinh công!
Hạnh Mính trợn to mắt. Thứ này không phải giống như khinh công của Tùng Nhai pháp sư sao? Không ngờ cô cũng có thể bay!

⬅ Trước Tiếp ➡