Nguyên Tuấn Sách không rảnh lo, ánh mắt anh từ phía dưới chuyển lên trên mặt Hạnh Mính, không quan tâm cô đang đau đến mức nào, mỗi một lần cắm vào, đều phải nhìn chằm chằm vẻ mặt của cô.
Vừa cắm vừa rút, vừa nghĩ, vì sao yêu hồn còn không chịu ra?
Mái tóc đen bóng suôn mượt của Hạnh Mính toán loạn trên gối, vài sợi tóc dính bên khóe miệng, hai tay rũ ở hai bên sườn, dáng vẻ ngoan ngoãn tùy anh chà đạp. Khi cô há miệng kêu to, anh có thể nhìn thấy đầu lưỡi đỏ thắm, và những sợi nước bọt kéo tơ giữa răng môi cô. Nguyên Tuấn Sách nhìn một hồi, dùng sức nuốt một cái.
Anh không nhịn được, cúi đầu hôn xuống, vươn đầu lưỡi thô dài vói vào trong miệng cô, lấp kín nó.
"Tê!"
Hạnh Mính trả thù cắn anh một cái, chờ mãi mới bắt được cơ hội, sao cô có thể dễ dàng buông tha cho anh!
Nhưng mà ngay giây tiếp theo cô đã thấy hối hận.
Nguyên Tuấn Sách thô bạo bóp miệng cô, ép cô há miệng ra. Cái cắn vừa rồi dường như đã khơi mào cho dục vọng của anh, đánh thức sự tàn bạo bị chôn sâu trong bản tính. Nguyên Tuấn Sách cắn đầu lưỡi cô, kéo nó ra bên ngoài, hàm răng cắn lên đầu lưỡi non mịn, liều mạng đè xuống, dùng nỗi đau gấp trăm lần cơn đau vừa rồi để dâng trả lại cho cô.
Hạnh Mính há miệng oa một cái, bật khóc, đầu lưỡi bị kéo ra bên ngoài khiến tiếng kêu nức nở không được rõ, tiếng khóc bén nhọn.
Anh hung tàn bất cận nhân tình, dưới háng, vòng eo gầy nhưng rắn chắc vẫn tiếp tục đong đưa, hung hăng đâm bảy tám cái vào trong đóa giá yếu ớt của cô.
Chân Hạnh Mính đang gác trên vai cũng phải run rẩy, Nguyên Tuấn Sách khom lưng, túm lấy hai chân cô ép vào sát bụng, hình như anh còn hận không thể ép hai đùi cô lên trên đỉnh đầu.
Cơn đau khiến Hạnh Mính không rảnh lo đến cảm giác trướng phía dưới âm đạo, tất cả sự quan tâm đều tập trung đến đầu lưỡi của mình. Không biết đầu lưỡi của cô có thể an toàn, không tổn hao gì rời khỏi miệng anh hay không?
Đầu lưỡi bị cắn đến chảy máu, mặt lưỡi bị nứt ra một vết giống như hình dấu răng, máu tươi từ miệng vết thương cuồn cuộn không ngừng chảy ra ngoài, mãi cho đến khi toàn bộ khoang miệng ngập mùi máu, không thể nhìn ra màu sắc nguyên bản của đầu lưỡi.
Nguyên Tuấn Sách lau lau khóe môi, liếm chút máu tươi trên đầu ngón tay cái, không rên một tiếng mà nắm lấy đùi cô, dùng phương thức nguyên thủy nhất, hành động thô bạo nhất để "yêu" cô.
Khoang miệng Hạnh Mính toàn là máu, máu chảy thành dòng khỏi khóe miệng, cô há miệng xin tha dù không thể phát âm rõ ràng. Không thể nuốt máu được, cô đang nằm, không thể nuốt, nếu không sẽ bị sặc chết.
Eo thon gầy của Nguyên Tuấn Sách vẫn liên tục đong đưa, lúc tiền về phía trước lúc lại lùi về sau. Áo ngủ sọc trắng màu xám bị động tác lắc lư của anh mà hỗn độn, vạt áo bị nhấc lên một chút, phác họa ra vòng eo gợi cảm.
Máu trong khoang miệng Hạnh Mính gần như bị anh đâm đến hộc ra, một đợt lại một đợt, máu trào ra khỏi khóe miệng, sắc mặt cô đã không còn vẻ hồng nhuận như vừa rồi, huyết sắc khô kiệt, sinh miệng cứ thể trôi theo dòng máu chảy ra từ miệng vết thương trên đầu lưỡi.