Cô đúng là đang rất đói bụng, không tự kìm chế được mà nuốt nước miếng. Đến lúc Nguyên Tuấn Sách đút cho cô, Hạnh Mính hé miệng ăn ngấu ăn nghiến. Điều làm cô khá bất ngờ là hương vị của các món ăn, chúng không quá khó ăn.
Tuy rằng cũng không phải ngon, có món mặn rụng răng, có món lại ngọt đến phát ngấy, Hạnh Mính cảm thấy anh chắc chắn không phân biệt được đường với muối.
"Ăn ngon không?" Nguyên Tuấn Sách nghiêm túc nhìn vẻ mặt cô cân nhắc. Biểu cảm trên gương mặt cô khá đa dạng, nhất thời anh không đoán ra đáp án.
Hạnh Mính mím môi gật đầu, không nói lời nào, đói đến nỗi tiếp tục vùi đầu ăn. Nguyên Tuấn Sách cảm thấy mỹ mãn mỉm cười, một ngụm lại một ngụm đút cho cô: "Có thể nấu cơm cho Hạnh Mính, tôi rất vui vẻ."
Nghe thấy anh nhắc đến tên cô, Hạnh Mính sửng sốt.
Lời này có hơi quá thân mật, nhưng cẩn thận nghĩ lại, chuyện còn thân mật hơn bọn họ cũng đã làm rồi. Thật không ngờ cô lại làm tình cùng với một con yêu ma, hơn nữa con yêu đó còn làm cô đau muốn chết.
Cơm nước xong, Nguyên Tuấn Sách vươn tay, chủ động giúp cô lau khoé miệng. Hạnh Mính vừa định che miệng lại, cằm lại bị kéo thô lên một cách thô bạo, ép cô phải ngẩng đầu, cô còn tưởng rằng sắp bị đánh, kết quả Nguyên Tuấn Sách chỉ muốn hôn cô?
Từ khi phát hiện có thể vói đầu lưỡi vào trong miệng cô, Nguyên Tuấn Sách liền trực tiếp duỗi lưỡi dài vào khoang miệng, không nói hai lời quấy rầy khoang miệng cô, tặng cô một nụ hôn lưỡi kiểu Pháp tiêu chuẩn. Có lúc anh còn thích cắn lưỡi cô, sau đó kéo nó về miệng mình, liều mạng liếm mút.
Có vẻ chuyện ăn nước miếng của cô khiến anh có cảm giác thành tựu. Nguyên Tuấn Sách dùng sức ấn đầu cô, mạnh mẽ đoạt lấy hơi thở trong miệng cô, đầu lưỡi thô to có hơi lạnh, đầu tiên là đảo quanh một vòng trong khoang miệng, rồi mới lôi đầu lưỡi ra, hút lấy hút để, sau đó lại buông ra để liếm.
Anh làm không biết mệt, lặp đi lặp lại các động tác này, đến tận khi ăn sạch nước miếng trong miệng cô mới chịu bỏ qua. Hạnh Mính cảm thấy cả miệng và yết hầu đều hơi đau, nhắm nghiền hai mắt, kiên nhẫn thừa nhận, chờ đợi thống khổ qua đi.
Hôn lưỡi kết thúc, gương mặt cả hai người đều hồng rực, trán dán trán, hô hấp dồn dập phun lên mặt nhau.
Cánh môi Hạnh Mính đã sưng đến đáng sợ, cô ngậm lấy môi dưới, liếm liếm miệng, trong miệng toàn là hương vị của bữa cơm vừa rồi.
"Miệng của Hạnh Mính, ăn thật ngon." Đôi mắt nhu tình như nước phóng to trước mặt cô, khoảng cách giữa hai người quá gần, Hạnh Mính không thể thấy rõ vẻ mặt của anh, chỉ có thể nhìn thấy hàng lông mi dài thật dài, dày thật dày.
Dung mạo của anh rất đẹp, ánh mắt mê ly có thể mê hoặc vạn vật trên thế gian, hô hấp thanh lãnh, có chút thoải mái.
"Hạnh Mính, cậu thích cái gì, tôi đều cho cậu."
"Vì, vì sao?" Tại sao Nguyên Tuấn Sách lại đột nhiên nói thế, cô không hiểu được.
Nguyên Tuấn Sách buông đầu cô ra, cười ngu ngốc: "Chỉ cần cậu vui vẻ tôi cũng sẽ vui vẻ. Chỉ cần là đồ vật mà cậu muốn, tôi đều có thể cho cậu. Không phải nhân loại rất thích tiền sao? Tôi cho cậu tiền có được không?"