Như sợ bị cô cự tuyệt, Nguyên Tuấn Sách vươn tay về phía bàn học, ngăn kéo đột nhiên mở ra, mấy chục cái phong thư nặng trĩu từ bên trong bay ra, rơi lên trên giường. Có một phong thư bị mở ra, lập tức một chồng hồng hồng thật dày rơi ra. Hạnh Mính hoàn toàn không thể tưởng tượng các phong thư khác còn có bao nhiêu.
Hạnh Mính trợn mắt, há hốc mồm nhìn cảnh tượng này, có lẽ cả đời này cô cũng không thể nhìn thấy nhiều tiền như vậy.
"Đống tiền này đều là của cậu, nói như vậy, Hạnh Mính có vui vẻ không?" Nụ cười tràn ngập tình yêu, Nguyên Tuấn Sách cười đến ngốc nghếch, áo khoác dài bao bọc thân hình cao lớn, tóc bạc khiến dung mạo anh càng thêm quyến rũ, đôi mơi mới được âu yếm hồng hào mê người càng ngon miệng.
Hạnh Mính sợ anh phạm tội, nơm nớp lo sợ hỏi: "Đống tiền này là từ đâu ra?"
"Tôi mua phòng ở, dùng cách thức kiếm tiền của nhân loại, cho thuê chúng ."
Nguyên Tuấn Sách sống gần ngàn năm, trong tay có cả ngân phiếu hay đồng vàng từ thời xa xưa, sau khi có ý định gia nhập xã hội loài người, anh liền lấy những thứ đồ đó ra, bán của cải lấy tiền mặt. Nghe người ta nói đầu tư bất động sẽ thu được nhiều lợi nhuận, Nguyên Tuấn Sách cũng học tập, xem thêm một ít sách, quyết định mua phòng ở, mỗi tháng đều dùng phương thức gửi qua bưu điện, người thuê sẽ nhét tiền phòng vào phong thư rồi gửi tới đây.
Nhưng anh dần ý thức được, nhiều tiền như vậy đối với anh cũng không có tác dụng, nhưng nếu Hạnh Mính thích, vậy thì cho cô hết! Nếu còn chưa đủ, anh có thể đi đoạt tiền của người khác cho Hạnh Mính.
Nhìn mấy phong thư rơi trên mặt đất, cũng rơi ra một đống tiền mặt màu hồng, Hạnh Mính kinh sợ, cúi người, lắc đầu.
"Sao vậy? Hạnh Mính không thích sao? Vì sao lại không thích? Hay là cậu muốn thứ khác? Cậu muốn cái gì, tôi đều có thể cho cậu!" Nguyên Tuấn Sách tới gần cô, hai tay chống sáng hai bên người Hạnh Mính, nhất định muốn cô cho ra một đáp án.
"Không phải, mình không cần, cậu đừng tới gần mình."
Ngón tay chạm tới phía dưới gối đầu, Nguyên Tuấn Sách sờ thấy một món đồ khả nghi, lôi nó ra, thì ra là một tờ giấy bị vo viên thành một cục. Bên trên tờ giấy có chữ viết quen thuộc.
Hạnh Mính duỗi tay muốn đoạt lại: "Trả lại cho mình!"
Nhưng cô còn chưa tới gần đã bị một cơn gió hất văng ra, đánh ngã ra sau.
Nguyên Tuấn Sách mở tờ giấy ra, tuy tờ giấy nhăn nhúm cau có, cũng không ảnh hưởng đến chuyện anh đọc ký hiệu bên trên.
Anh rũ mí mắt, tròng mắt đen láy đầy mị hoặc, ngữ khí đen tối không rõ.
"Thì ra, điều Hạnh Mính muốn lại là giết tôi."
__________________________________________________
Thuốc đỏ Povidone được chỉ định để:
Khử khuẩn và sát khuẩn các vết thương do chấn thương hay phẫu thuật, vết loét sâu.
Lau rửa các dụng cụ y tế trước khi tiệt khuẩn.
"Không! Không phải!" Hạnh Mính sợ tới mức hồn phi phách tán: "Mình chỉ định đi ra ngoài một tí thôi, nhưng vừa thử rồi, không ra được."
"Cậu tin mình đi. Mình không muốn giết cậu, hơn nữa mình cũng đánh không lại cậu mà!"