⬅ Trước Tiếp ➡
Nói rồi, cái đuôi từ sau mông xông ra, bộ lông màu nâu sáng bóng bóng loáng, duy chỉ có một phần ở cuống đuôi bị thiêu trọc, để lộ phần thịt sưng hồng. Hồ Anh Tài đau lòng ôm cái đuôi vào trong ngực.
"Đều tại cậu, đều tại cậu!"
Nguyên Tuấn Sách lại nói xin lỗi, lấy nguyên liệu nấu ăn từ trong túi ra, bắt đầu xử lý.
Hồ Anh Tài cũng không phải thật sự muốn anh bồi thường cái gì, anh ta chưa bao giờ là kiểu người được một tấc lại muốn tiến một thước.
Cái đuôi ở sau lưng vung vẩy một hồi rồi thu lại, Hồ Anh Tài nhìn đống tóc bạc đầy đất hỏi: "Vừa rồi cậu vẫn dùng cái bộ dạng này đi ra ngoài mua đồ ăn sao?"
"Không ai nhìn thấy." Nguyên Tuấn Sách đặt rau xanh dưới vòi nước, rửa sạch.
Anh dùng yêu thuật, muốn người khác không nhìn thấy mình thật sự rất đơn giản, thậm chí cho dù anh có đứng trên nóc nhà, cách không lấy vật, cũng có thể lặng yên vô thanh vô tức có được những thứ đồ ăn này.
"Làm cho cô gái nhỏ kia sao?"
Nguyên Tuấn Sách gật đầu.
Hồ Anh Tài ôm cánh tay, nhíu mày, lạnh lùng một hừ tiếng: "Không phải chứ. Tôi nói cậu, cô ta--"
Nguyên Tuấn Sách trừng mắt nhìn chằm chằm Hồ Anh Tài, anh biết anh ta muốn nói gì, Hồ Anh Tài thấy thế ngậm miệng.
"Được rồi cái đồ si tình, trả tiền lương tài xế của tháng này với tiền bồi thường bị thương cho tôi."
Anh suy nghĩ trong chốc lát, sau đó lại tiếp tục cúi đầu làm việc: "Ở hòm thư, tiền tháng này tiền tôi còn chưa lấy."
Hồ Anh Tài nghe xong, tung ta tung tăng cầm chìa khóa hòm thư chạy ra ngoài.
Xuyên qua con đường nhỏ trước cửa, hòm thư được đặt dưới tàng cây tùng xanh mơn mởn. Hòm thư được điêu khắc cầu kì, nhìn giống như hòa chung một thể với cây tùng chung quanh, nếu không nhìn kỹ, căn bản phát hiện không được, trên thân cây kia còn có một cái lỗ khoá nho nhỏ.
Hồ Anh Tài vừa mở ra, một đống bưu kiện bị nhét đầy hộp thư lạch cạch rơi đầy dưới chân.
Anh ta ngồi xổm xuống, tùy tiện mở một cái, bên trong là một chồng tiền màu hồng thật dày. Hồ Anh Tài cũng không tham lam, chỉ lấy đủ phần tiền mình nên được nhận, đống còn dư lại đều đặt trên bàn trà.
Trù nghệ của Nguyên Tuấn Sách không tính là thành thạo, anh phải nhìn sách học rất nhiều, rồi mua những nguyên liệu tương ứng, dựa theo những gì được hướng dẫn trong sách, sơ chế rồi nấu nướng, nhưng thành quả thì nhìn thế nào cũng không thấy thích hợp.
Anh đặt đồ ăn lên khay, bưng lên lầu, mái tóc dài quét qua các bậc cầu thang, theo bước chân của anh, chậm rãi bò lên trên.
Mở cửa, Hạnh Mính nửa ngồi trên giường, phần lưng dựa vào chiếc gối mềm mại phía sau, dáng vẻ như đã sớm biết anh sẽ đến, bày ra bộ dạng ngoan ngoãn chờ anh. Cảnh tượng này khiến Nguyên Tuấn Sách cực kỳ hài lòng.
"Tôi làm cơm cho cậu." Anh đặt mâm đồ ăn lên mặt tủ bên mép giường.
Hạnh Mính nhìn thoáng qua, không ngờ cô lại có thể đọc ra tên mấy món anh làm: rau xanh xào tỏi, ớt xanh xào thịt, bông cải xanh nấu canh.
Cũng không có gì bất ngờ, tất cả đều có màu xanh lục.

⬅ Trước Tiếp ➡