Hạnh Mính tìm được một trang giấy sạch sẽ, không có bất kỳ chữ viết nào, cô lập tức xé trang giấy đó xuống, kê lên một quyển sách, cầm bút cẩn thận vẽ bùa.
Cô chưa từng dùng loại giấy khác ngoài giấy vàng vẽ linh phù, nhưng Tùng Nhai pháp sư đã từng đã dạy cô một đạo khẩu quyết, hẳn là có thể có chút công dụng trong tình huống này.
Hạnh Mính nhét một góc phù vào trong miệng, nước bọt tẩm ướt tờ giấy, hai ngón tay khép lại, dựng trước người, lòng bàn tay hướng lên phía trên, nhắm mắt tâm vô tạp niệm, cánh môi mấp máy hồi lâu, mặc niệm câu chú ngữ, trang giấy trong miệng dần toả ra kim quang.
Cô dùng hai ngón tay cẩn thận gỡ xuống, đôi mắt nai thanh triệt mở ra, chăm chú nhìn tầng kết giới ngoài cửa sổ: "Kim quang tốc hiện, phúc hộ chân nhân. Cấp tốc nghe lệnh."
Linh phù thoát khỏi ngón tay, đánh về phía kết giới. Thật không may mắn, linh phù lập tức bị bắn trở lại, Hạnh Mính vội vàng ôm đầu ngồi xổm xuống, linh phù giống như dụng vào một tấm màng cao su trên cửa, kéo căng ra rồi bắn ngược trở lại, kim quang loé sáng kéo dài, bay tán loạn trên đầu cô.
Hạnh Mính sợ bị linh phù ngộ thương, vội vàng túm lấy cái chăn dưới mông, kéo lên đỉnh đầu, bọc thân thể kín mít.
Qua một hồi lâu, đến khi không nghe thấy tiếng động gì nữa cô mới ló đầu ra. Nhìn linh phù ủ rũ nằm trên mặt đất, linh quang đã không còn, biến thành một tờ giấy bình thường.
Tuy hữu dụng, nhưng lại không hề có tác dụng.
Trên bàn trà để la liệt các chai povidone (1), bên cạnh còn có mấy cây tăm bông đã bị sử dụng.
Hồ ly cuộn tròn thành một đoàn, trong lòng còn ôm cái đuôi bị đốt trụi của mình.
Nghe thấy có tiếng động, nó lập tức dựng thẳng hai lỗ tai, lỗ tai bị phủ kín bởi nhúm lông xù xù, mấy nhúm lông run rẩy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Người đứng ngoài cửa vẫn mặc nguyên một bộ quần áo ngủ, chẳng qua bên ngoài còn khoác thêm một kiện áo khoác cao bồi, che đi chỗ trống ở trái tim.
Anh cầm một túi đồ ăn, lúc vào cửa, mái tóc bạc thật dài kéo lê trên mặt đất, giống như những con rắn màu bạc uốn lượn, uốn éo theo bước chân của anh, bò về phía trước.
Hồ ly ôm cái đuôi, híp mắt, vẻ mặt oán hận nhìn anh chằm chằm.
Nguyên Tuấn Sách căn bản không chú ý tới "đống đồ" trên bàn trà, mắt cũng không liếc qua, đi thẳng vào phòng bếp.
Hồ Anh Tài hóa thành hình người, mông đang đặt trên sô pha đột nhiên giật bắn lên, anh ta che cái mông bị thương, khập khiễng đi qua.
"Xin lỗi."
Nguyên Tuấn Sách quay đầu nhìn anh ta, Hồ Anh Tài che chỗ bị thương, sắc mặt như oán phụ, gương mặt âm u, chun cái mũi, híp mắt.
Tuy lúc đó Nguyên Tuấn Sách mất khống chế, nhưng vẫn có thể nhớ rõ ràng những gì mình đã làm.
"Chỉ một câu xin lỗi mà cậu cho là xong việc rồi à! Phần lông ở chỗ kia của tôi bị đốt trọc! Trọc đó! Bộ lông này tượng trưng cho vẻ anh tuấn của tôi, mỗi ngày tôi đều dốc lòng chăm sóc chúng, cậu lại dám trực tiếp thiêu trọc nó!"