⬅ Trước Tiếp ➡
Chất lỏng ấm áp, chảy khỏi cửa động xuống đến khe mông rồi thấm xuống dưới. Khăn trải giường ẩm ướt khiến cô nằm trên rất khó chịu, âm đạo vừa co rút, cỗ cảm giác đau đớn càng thêm rõ ràng, cơ bắp dưới háng như bị xé rách. Hạnh Mính hoàn toàn không hề nghi ngờ, nếu hiện tại cô dám cậy mạnh bước xuống giường đi đường, hai cái đùi này có thể rời ra ngay.
Bàn tay đặt trước ngực cô từ từ nâng lên, rồi rụt về, tóc dài trong chăn cũng dần dần bị rút ra, trọng lượng bên người bỗng nhẹ đi, tấm nệm lõm xuống rồi bật trở lại.
Ngay sau đó là tiếng mở cửa sổ.
Nhận thấy Nguyên Tuấn Sách đã rời đi, Hạnh Mính đợi thêm một chốc, mới thật cẩn thận nheo mắt, chỉ hé ra một đường chỉ nhỏ.
Trong phòng không có bóng dáng của anh, chỉ có một bên cửa sổ hình vòm hoạ tiết ô vuông bị mở ra, gió từ bên ngoài ùa vào. Bức màn hoa bên cửa sổ bị cơn gió đùa nghịch, tấm màn chốc lại phồng lên, chốc lại xẹp xuống.
Quả nhiên yêu quái sẽ không đi con đường bình thường.
Hạnh Mính biết đây là một cơ hội, cô xốc chăn lên, không dám nhìn hạ thể thê thảm tới không nỡ nhìn. Hai tay nắm mép giường, hai chân cứng đờ căng thẳng, dùng sức lật người sang bên phải.
Đông!
Cô rơi xuống giường. Hạnh Mính đau đến nhe răng nhếch miệng, phần eo vốn chẳng dễ chịu gì càng như bị chặt đứt.
Hai chân nhức mỏi, giữa háng vừa chịu đựng cảm giác đau đớn do bị xé rách vừa trướng, chỉ cần cô khẽ nâng chân lên, thì cái cảm giác đau đến sống không bằng chết sẽ tra tấn cô.
Hạnh Mính chật vật quỳ gối, bám lấy mép giường, đôi chân run rẩy, thật vất vả lắm mới đứng lên được, lại lôi kéo tấm chăn quấn quanh người.
Cô nhịn đau, khập khiễng chạy tới cạnh cửa, duỗi tay cầm lấy tay nắm cửa.
Phanh!
Không khí vô hình bỗng hoá hoá thành một bức tường sóng chấn động, gợn sóng lăn tăn, cô bị đánh bật ra, ngã mạnh xuống sàn.
Hạnh Mính ngã lên tấm thảm đặt giữa phòng, tấm chăn rơi trên mặt đất, cô che phần eo đau đớn, oa oa bật khóc thành tiếng.
Vừa rồi khí bức tường sóng hiện hình, trước cửa hiện lên một tấm màng mỏng trong suốt, khí thể lưu động, nếu không nhìn kỹ căn bản không thể nhìn ra.
Đây là kết giới.
Hạnh Mính quay đầu lại, nhìn về phía cửa sổ, rất hiển nhiên, nơi đó cũng có.
Nhưng gió vẫn có thể thổi vào, ôn nhu trêu chọc bức màn, khiến nó bay bay.
Hạnh Mính chưa từ bỏ ý định, bò dậy, duỗi cánh tay vẫn đang run run rẩy rẩy, mò về phía cửa sổ tìm kiếm.
Đầu ngón tay mới vừa đụng tới bức tường bằng khí đã bị bắn ngược lại, cô lại ngã về chỗ vừa rồi. Dù dưới thân đã được lót một tầng chăn nhưng vẫn cú ngã vẫn khiến cô đau muốn chết. Hạnh Mính không nhịn nổi mà đánh lên chăn, cuộn người ôm eo khóc nức nở, tiếng khóc nhỏ bé tràn khỏi kẽ răng, tràn đầy tủi thân ấm ức.
Nằm trên mặt đất xoa dịu cảm xúc một hồi lâu, Hạnh Mính mới bắt đầu đánh giá căn phòng. Bên cạnh cửa sổ có một bàn học, trên mặt bàn có rất nhiều quyển sách, còn có một chiếc bút.
Kết giới là do con yêu kia tạo ra, vậy nếu dùng phù thì sao?
Nghĩ vậy, cô bò dậy, thất tha thất thểu đi đến cạnh bàn học, mở sách ra, toàn là mấy danh tác mà cô xem không hiểu.

⬅ Trước Tiếp ➡