⬅ Trước Tiếp ➡
"Nhưng tôi thật sự rất khó chịu." Hơi thở lạnh băng phả lên mặt cô, chỉ thấy anh thống khổ nhắm mắt lại: "Ngực, thật sự rất khó chịu. Bạn học Hạnh, hình như có thứ gì bị móc ra, là bọn họ đang áp chế tôi."
Nghe thấy anh rên rỉ, Hạnh Mính cũng bó tay không biết làm sao: "Vậy mình phải giúp cậu như thế nào?"
"Sờ tôi, cậu mau sờ tôi." Gương mặt Nguyên Tuấn Sách càng dùng sức cọ vào lòng bàn tay cô, giọng nói như sắp khóc, tiếng kêu khàn khàn làm nũng, khiến Hạnh Mính khó mà chống đỡ.
Hạnh Mính đã quên mục đích lần này tới, cô ngồi xổm trước mặt anh, chuyên tâm trấn an anh. Vẻ mặt Nguyên Tuấn Sách vẫn rất thống khổ, mặc dù lạnh đến kết băng, nhưng trên trán anh vẫn thấm ra một tầng mồ hôi. Một nửa gương mặt xương kia hình như đang chậm rãi biến trở lại.
"Nè! Thứ đó là cái gì!" Hồ Anh Tài hô to.
Hạnh Mính quay đầu, phát hiện tấm linh phù không biết từ khi nào đã bay ra khỏi túi, đang trôi nổi giữa không trung.
"Từ từ!" Hạnh Mính hoảng sợ muốn bắt lấy nó.
"Đừng đi, bạn học Hạnh, đừng đi."
Linh phù cảm ứng được yêu khí, hướng về phía yêu vật đang ngồi trên ghế, hóa thành lợi kiếm cắm xuống, một kích đâm xuyên ngực.
Áo ngủ màu xám, vị trí trước ngực dần dần nhiễm thành màu máu, vết máu không ngừng lan ra. Tấm linh phù này cũng giống như loại lúc trước cắm vào bả vai cô, toàn bộ linh phù xuyên qua ngực anh, một nửa đã lộ ra ở phía sau lưng.
Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách dại ra, nhìn xuống, sau một lúc mới phản ứng lại, trong mắt ánh toát ra ánh nhìn thất vọng đến tột cùng và cả nước mắt, đôi mắt chăm chăm nhìn Hạnh Mính.
"Bạn học Hạnh, thì ra cậu muốn giết tôi."
Hạnh Mính khó mà phản bác, ngã ngồi trên đất, cánh môi hơi run rẩy, nhưng mãi vẫn không thể nói nên một câu giải thích.
Bây giờ cô mới nhớ tới nhiệm vụ mà sư phụ giao cho cô, phải vứt tấm linh phù này về phía anh khi anh phát động yêu lực.
Lợi kiếm đang cắm trong ngực cũng chẳng thể làm Nguyên Tuấn Sách suy yếu nửa phần, dây xích trói chặt cánh tay rung động kịch liệt, dường như mảnh đất chứa toàn bộ căn nhà cũng đang rung lắc. Hạnh Mính ngã ngồi trên mặt đất, khủng hoảng nhìn anh liều mạng giãy dụa, dây xích sắt trói cánh tay anh cũng run lên theo từng động tác.
"Rốt cuộc cô đang làm gì!" Hồ Anh Tài rít gào xông tới, còn chưa tới gần Nguyên Tuấn Sách, đã bị một cổ sóng năng lượng cực lớn đẩy ra, đập mạnh vào vách tường.
Hạnh Mính ôm đầu, đụng vào cánh cửa, cô muốn bò dậy, nhưng lại phát hiện đôi chân mình đã mềm, đến việc đứng lên đơn giản cũng không thể làm được.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nguyên Tuấn Sách mặc kệ mọi đau đớn, liều mạng dùng sức thoát khỏi xích sắt. Nửa gương mặt vừa rồi đã sắp biến lại thành mặt người giờ phút này lại biến thành yêu, ngay cả một nửa mặt người cũng đang dần biến mất. Anh mất lý trí, cúi đầu, phát ra tiếng rên rỉ thống khổ và hô hấp thô rõ, đôi tay nắm thành quyền, tùy ý ngực rút thanh lợi kiếm ra.

⬅ Trước Tiếp ➡