⬅ Trước Tiếp ➡
"Yêu sách!" Hồ Anh Tài muốn kêu gọi chút lý trí của anh lại, nhưng con yêu trước mặt đã chẳng quan tâm đến điều gì, anh muốn mặc kệ tất cả. Chút nhân tính mà Nguyên Tuấn Sách mất trăm năm mới đào tạo được cũng không còn tồn tại nữa, khi đó anh sẽ hoàn toàn biến thành một yêu ma chỉ biết giết chóc.
"Cô, đồ phản bội này!" Hồ Anh Tài túm lấy cánh tay Hạnh Mính, rít gào giận dữ, mắng cô: "Có phải hôm nay cô tới chính là muốn cậu ta chết không?"
Hạnh Mính thấp thỏm lo âu ngồi dưới đất: "Đây là nhiệm vụ mà sư phụ đã giao cho tôi."
"Sư phụ sư phụ, tên sư phụ kia của cô đã tự tay tạo ra nó. Nghìn năm qua luôn nghĩ mọi cách muốn xử tử nó, nhiệm vụ mà ông ta giao cho cô, còn không phải là giết cậu ta sao!"
"Tôi không biết."
Nhưng nếu thật sự là giết yêu, sư phụ vốn phải trừ yêu, ông không không sai.
Hạnh Mính quay đầu lại, Nguyên Tuấn Sách khó chịu muốn chết, túm chặt sợi xích sắt. Mặc kệ xích sắt đã khảm sâu vào tận xương cốt, anh vẫn cố chấp muốn kéo nó ra. Gương mặt xương khô tràn đầy dữ tợn, một nửa gương mặt người đã biến mất, hai mắt từ trắng bệch trở thành màu đỏ như máu, tiếng kêu đau đớn cực kỳ nghẹn ngào.
Hồ Anh Tài phẫn nộ ném cô ra: "Tôi đúng là có mắt như mù, mới cho rằng yêu sách thích cô, cô cũng có thể có chút tình cảm với anh. Thật không ngờ, quả nhiên đám đạo sĩ đều là một dạng, nếu cô muốn cậu ta chết, không bằng cô đi trước, chôn cùng cậu ta!"
Dứt lời, anh ta tung một chưởng, đánh cô bây xa về phía Nguyên Tuấn Sách. Hạnh Mính bị đánh bay lên không trung, cả người giống như trang giấy, cứ như thế bị ném đi.
Cô ngã xuống bên chân Nguyên Tuấn Sách, rơi xuống đám tóc bạc phủ đầy mặt đất. Nhìn từ góc độ này, Hạnh Mính có thể thấy rõ gương mặt khi anh rũ đầu xuống, nửa gương mặt người lúc trước toàn bộ đã hóa thành bộ xương khô khủng bố bộ, chỉ còn lại mỗi đôi mắt là của con người.
Tròng mắt màu đen dữ tợn mở trừng trừng, trong nháy mắt bị nhìn trúng, Hạnh Mính run rẩy khóc lóc.
"Nguyên Tuấn Sách, Nguyên Tuấn Sách." Cô cảm thấy mình đã làm sai. Mọi chuyện không nên như thế này, rõ ràng vừa rồi anh còn giống như nhân loại bình thường, xin cô vuốt ve, hiện tại anh lại biến thành yêu quỷ.
Xích sắt nổ tung, cả sợi bị chia năm xẻ bảy bay tán loạn khắp nơi, cuối cùng rơi xuống thảm, phát ra tiếng vang nặng nề, khối sắt liên tiếp không ngừng vỡ vụn.
Chân Hạnh Mính không may mắn bị một khối sắt nặng đập trúng, cô cong người, ôm lấy đầu gối, tiếng la đau đớn bị mắc kẹt trong yết hầu, một bàn tay to lạnh như băng đã kiềm chặt cổ cô, chậm rãi nhấc cả người cô lên không trung.
Ngực trái vẫn cắm linh phù, Nguyên Tuấn Sách giơ tay, không chút lưu tình, nắm lấy linh phù đang tỏa ra ánh sáng chói mắt, từ từ rút nó ra khỏi ngực.
Lòng bàn tay bị kiếm phù sắc bén vạch ra vết thương, thân thể anh đã đóng băng, máu căn bản không thể lưu chuyển, cũng không chảy ra nữa.
Ngoại trừ bên mắt phải còn là tròng mắt của nhân loại, cả khuôn mặt anh lúc này đã biến thành đầu lâu khủng bố trong các bộ phim kinh dị, toàn bộ là xương trắng, không có thịt người, tràn ra ánh sáng sắc lạnh u lam.

⬅ Trước Tiếp ➡