Vì tập kết kim mộc thủy hỏa thổ, bảy người bọn họ đều cống hiến tu vi của bản thân, cũng tương đương với việc dùng chính linh hồn của mình, tạo ra con yêu ma này.
Nhiều năm qua, chỉ cần tu vi của bọn họ hơi tăng tiến, thì tu vi của con yêu ma này cũng tăng giống như bọn họ, đồng dạng, những chiêu thức mà bọn họ biết, nó cũng đều biết. Cho nên bảy người bọn họ căn bản không dám tu luyện các chiêu thức, chỉ vì sợ con yêu ma cũng sẽ học trộm bí tịch của bọn họ.
Vốn còn tưởng rằng có thể thành tiên, nào ai ngờ, lại làm ra con yêu này, đưa nó thành tiên!
Vài vị còn lại đều trầm mặc không nói, bị tà niệm dụ dỗ, rơi vào kết cục như thế này là vết nhơ cả đời của bọn họ.
Xiềng xích đột nhiên ngừng chấn động, bảy người sôi nổi ngẩng đầu nhìn lên, ánh sáng trong lồng sắt liên tục tràn ra, còn chói mắt hơn bất kì thời điểm nào trước đây. Ánh sáng như có sự sống, len lỏi qua các khe hở của dây xích, không ngừng tràn ra ngoài.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
"Áp chế nó trước đã!"
Bảy người nhanh chóng chuyển động tay, kết thành chiêu thức, hai ngón tay khép lại, vẽ lên giữa không trung. Không gian trống rỗng trước mặt bỗng hiện ra bảy tấm linh phù, hoa văn đen như mực, linh phù dẫn ra chú ngữ, bay vào trong lồng sắt.
Hạnh Mính cố nén sợ hãi, từng bước đi tới trước mặt Nguyên Tuấn Sách. Mỗi một bước cô đều có thể cảm nhận gió rét lạnh lẽo, lòng bàn chân cứ như bị đóng băng, các ngón chân sắp đông lạnh thành một khối. Cảm giác cứ như cô đang đi chân trần trên băng vậy.
Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, vẫn đang lẩm bẩm muốn cô đi ra ngoài.
Mái tóc dài màu bạc phủ kín dưới chân, mỗi một bước đi, Hạnh Mính đều phải cực kỳ cẩn thận, lo lắng mình dẫm lên tóc của anh.
"Nguyên Tuấn Sách."
Lòng bàn tay ấm áp, tỏa ra sức nóng chầm chậm chạm vào gương mặt lạnh như băng của anh.
Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách dần tiêu cự, ngơ ngẩn nhìn thiếu nữ đang ngồi xổm trước mặt.
"Cậu bình tĩnh một chút, mình không cảm thấy cậu xấu đâu." Hạnh Mính vuốt ve má phải của anh, ngón tay đã bị đông lạnh đến chẳng còn tí máu nào. Đầu ngón tay toát ra băng sương, dường như chỉ cần cô còn tiếp tục chạm vào anh lâu một chút, toàn thân sẽ bị đóng băng.
Ánh mắt anh đột nhiên bình tĩnh lại, nghiêm túc đánh giá cô: "Cậu đang sợ tôi."
Hạnh Mính run run lắc đầu: "Mình chỉ đang lạnh thôi, cậu không lạnh sao?"
"Lạnh?"
"Đúng vậy, cơ thể cậu thật lạnh, nhanh lên, biến trở về bình thường đi, có được không?"
Nguyên Tuấn Sách nghiêng đầu, gương mặt dùng sức dán lên lòng bàn tay cô, cọ xát, tròng mắt màu trắng ở một nửa gương mặt kia vẫn nhìn chằm chằm vào cô.
Đôi mắt tỏa ra sức hấp dẫn như ác ma trong vực sâu, chỉ cần nhìn một cái sẽ bị hút vào, sau đó vạn kiếp bất phục.
"Tay của bạn học Hạnh, thật ấm áp, thật nhỏ."
Nhìn thấy biện pháp dỗ dành đã mang lại hiệu quả tốt đẹp, khóe miệng Hạnh Mính cong lên, lộ ra nụ cười. Hình như Nguyên Tuấn Sách cũng không quá đáng sợ như vậy, anh chị một chú chó to xác thích dính người mà thôi.