Chương 23
Nhưng mà vừa quay đầu liền thấy tất cả các cô gái dù đã kết hôn hay đính hôn đều có phản ứng không khác cô gái đó bao nhiêu. Cô đứng trong đám người càng không ăn khớp.
Người đàn ông này đúng là tai họa.
Bạch Dạ Kình như trăng được vây đầy sao, toàn bộ hành trình đều không liếc nhìn Hạ Tinh Thần một cái. Vẻ mặt Trì Vị Ương mất mác: “Tổng thống chẳng thèm liếc chúng ta một cái.”
“Nhiều người như vậy anh ta muốn nhìn cũng nhìn không đến. Đi thôi, đừng lề mề nữa, đi thay quần áo đi vào dạ tiệc.
Mấy phút sau, dạ tiệc bắt đầu. Pháo hoa điện tỏa sáng cực kì náo nhiệt. Hạ Tinh Thần trang điểm, thay một bộ lễ phục mà xanh ngọc rồi mới đi ra ngoài.
Đang muốn đi đến chỗ dạ tiệc thì một bóng dáng quen thuộc làm cho cô dừng bước.
Chỉ liếc mắt một cái, trái tim đã đập loạn nhịp.
Là Hứa Nham.
Ánh mắt anh thâm thúy nhìn qua Hạ Tinh Thần. Hạ Tinh Thần cầm túi, xách làn váy, ánh mắt anh đảo qua làm cho cô khẩn trương không nói nên lời.
“Đã lâu không gặp.” cuối cùng người mở miệng lại là Hứa Nham.
Hạ Tinh Thần nhếch môi: “Đúng vậy, em không nghĩ sẽ gặp anh ở chỗ này.”
Hứa Nham nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt, không nhịn được khen ngợi: “Rất xinh đẹp, bộ lễ phục này cực kì hợp với em.”
“Cảm ơn.”
Sau đó hai người im lặng không nói chuyện. Trong lòng xoay chuyển ngàn lần, nhưng mà không biết mở miệng bắt đầu từ đâu. Cục diện này hơi xấu hổ.
“Anh Hứa Nham.”
Lúc này, một giọng nói trong trẻo đột nhiên vang lên.
Hạ Tinh Thần ngẩn ra, thân thể Hứa Nham cứng đờ, sau đó một bóng dáng nhỏ xinh chạy đến, khoác cánh tay Hứa Nham: “Anh Hứa Nham, em đã nói chúng ta sẽ gặp mặt ở đây mà đúng không?”
Thì ra là Hạ Tinh Không…
Lúc nà Hạ Tinh Thần mới nhớ đến buổi biểu diễn đêm nay, quả thật Hạ Tinh Không ở đoàn múa quốc tế nhưng mà cô không nghĩ đến chính là… cô ta lại ở cùng một chỗ với Hứa Nham…
Hạ Tinh Thần nhìn vào chỗ Hạ Tinh Không khoác tay Hứa Nham. Hình như Hứa Nham không được tự nhiên rút cánh tay Hạ Tinh Không ra, cứng ngắc nói: “Được rồi, Tinh Không, đây là Bộ Ngoại giao, đừng như vậy.”
“Có quan hệ gì chứ, chúng ta là người yêu, lại nói dù sao ở đây không có người ngoài.” Hạ Tinh Không cười hạnh phúc.