⬅ Trước Tiếp ➡
“Vậy cũng không có gì lạ. Anh ấy ưu tú như thế, các cô gái đuổi theo anh ấy dài dài.” Hứa Tinh Thần nhẹ nhàng tiếp lời.
 
Trì Vị Ương hừ lạnh: “Năm đó nếu cậu không phải bị con rùa đen làm hại cũng không đến mức chấm dứt với Hứa Nham. Con rùa đen kia không biết là ai, nếu để mình biết được, nhất định mình sẽ lấy giày ném vào mặt anh ta.”
 
“…” Trong đầu Hứa Tinh Thần lập tức nghĩ tới hình ảnh Bạch Dạ Kình bị chiếc giày ném vào mặt, nghĩ mãi đột nhiên ‘ phì’ ra tiếng, hình ảnh đó nhất định là đăc sắc.
 
Trì Vị Ương trừng mắt cô: “Mình nói thật mà cậu còn cười!”
 
“Được rồi, mình đã nhớ. Đó là cậu nói đấy, đến lúc đó nếu mình thật sự tìm được ba của Đại Bạch, cậu đừng quên thay mình đánh anh ta.”
 
“Cậu yên tâm, mình nhất định sẽ làm.” 
ạ Tinh Thần đang nghĩ không biết lúc Trì Vị Ương biết ba của đứa bé là tổng thống Bạch thì còn hào khí như vậy nữa không.
 
Trì Vị Ương chuyển đề tài: “Nghe nói đêm nay dạ tiệc có biểu diễn, tổng thống sẽ đến.”
 
“Sao cơ? Sao mình không nghe nói gì?”
 
“Kế hoạch vừa sắp xếp, đến cùng là nghe thư kí trưởng nói.”
 
“À…” nói ra thì mấy ngày rồi cô chưa gặp Bạch Dạ Kình.
 
“Sao cậu lại phản ứng lạnh nhạt như vậy?” Trì Vị Ương ngược lại rất kích động: “Mình chỉ nghĩ đến được gặp tổng thống là khẩn trương lắm rồi. Trước kia nhìn anh ấy ở trên tivi đã thấy đẹp trai rồi, không biết nhìn người thật sẽ như thế nào nhỉ. Có lẽ còn đẹp trai hơn trên tivi.”
 
“Đẹp trai thì có ích gì, lạnh như băng, giống như cọc gỗ.” Hạ Tinh Thần lẩm bẩm.
 
“Cậu nói cái gì? Ai giống như cọc gỗ?”
 
“Không có gì, cậu gặp là biết ngay mà.”
 
Hạ Tinh Thần sợ cô nói lộ ra hết nên không dám nói tiếp.
 
Ngày đó cô không gặp Hứa Nham, anh bận nhiều việc, lại là phiên dịch cho thủ tướng đương nhiên luôn phải từng giây từng phút đi theo bên cạnh.
 
Buổi tối quả nhiên tổng thống Bạch đến, phô trương như cũ. Bộ trưởng Bộ Ngoại giao tiếp mọi người vào cửa. Ngăn cách bởi đám người, Hạ Tinh Thần nhìn người đàn ông cao cao tại thượng làm cho người ta không cách nào lại gần, trong lúc hoảng hốt cảm thấy anh như ánh mặt trời chói mặt giữa không trung, mà cô chính là bụi dưới mặt đất.
 
Khoảng cách xa như vậy, khác lớn như vậy lại có thể có con đúng là thế sự khó lường. Nhưng mà may cho cô không yêu người này, nếu không nhất định khổ không thể tả.
 
Hạ Tinh Thần thầm nghĩ, Trì Vị Ương lặng lẽ nắm tay cô, cô quay mặt đi, chỉ thấy một cô gái si mê hưng phấn cả khuôn mặt đỏ lên nhìn chằm chằm vào tổng thống chỉ thiếu chưa moi tim ra.
 
Trời ạ!
 
Có chút rụt rè hay không vậy?
 
 
⬅ Trước Tiếp ➡