Hạ Tinh Thần cảm thấy trong đầu phiền muộn.
“Chị? Thì ra là chị.” dường như lúc này Hạ Tinh Không mới chú ý đến sự tồn tại của Hạ Tinh Thần, buông Hứa Nham ra, đi đến kéo tay Hạ Tinh Thần: “Chị, thật trùng hợp. Không nghĩ đến chúng ta lại gặp nhau ở đây. Em vừa về nước, muốn đi thăm chị nhưng nghe nói chị đã chuyển đi.”
“Hai người trò chuyện đi, tôi cò có việc không tiếp hai người được.” Hạ Tinh Thần không thể giả vờ thân thiện nghe lời như Hạ Tinh Không cho nên đẩy cánh tay Hạ Tinh Không ra chuẩn bị đi.
Hạ Tinh Không kéo tay cô: “Chị, đừng vội mà, chúng ta nói chuyện một lúc đi.” Cô ta quay đầu nhìn Hứa Nham: “Anh Hứa Nham, em muốn uống café, có thể lấy một cốc cho em được không?”
Hứa Nham nhìn Hạ Tinh Không, lại lặng yên nhìn Hạ Tinh Thần, không nói gì mà xoay người rời đi.
Hứa Nham vừa đi, Hạ Tinh Không liền buông tay Hạ Tinh Thần, thu lại nụ cười vừa nãy, thay vào đó là sự lạnh lùng.
“Hiện tại anh ấy là bạn trai tôi, cách xa anh ấy một chút.” Là cảnh cáo.
Hạ Tinh Thần đã quen kiểu bộ mặt trước sau thay đổi của Hạ Tinh Không cười nhạo cô ta: “Đã qua năm năm mà bộ mặt dối trá này của cô không thay đổi chút nào!”
“Cũng hơn cái người giả vờ thanh khiết như cô, kết quả lại vụng trộm làm loạn với đàn ông, làm ra loại chuyện không cho ai biết. Hạ Tinh Thần, đừng trách tôi không nhắc nhở cô, đừng xuất hiện trước mặt Hứa Nham mà tự rước lấy nhục, căn bản cô không xứng với anh ấy.”
Hạ Tinh Thần không tức giận mà chỉ lạnh lùng nhìn cô ta: “Nếu cảm thấy tôi không chịu nổi như vậy thì sao cô giống như gặp đại địch? Hạ Tinh Không, ở bên ngoài năm năm sao một chút tiến bộ cũng không có vậy?”
“Cô!” Hạ Tinh Không tức giận, vừa lúc Hứa Nham cầm café đến, Hạ Tinh Không thu liễm lệ khí lúc nãy ở nụ cười như hoa.
Hứa Nham lo lắng nhìn hai người: “Hiện tại anh phải vào hội trường, hai em…”
“Vậy anh vào trước đi, em và chị vẫn muốn trò chuyện. Dù sao em lên sâu khấu vẫn còn một đoạn thời gian.
“Cũng được.” Hứa Nham không nghĩ nhiều, thật sự nhanh chóng rời đi, công việc quá gấp.
Hứa Nham vừa đi, sắc mặt Hạ Tinh Không thay đổi, café trong tay hắt lên người Hạ Tinh Thần.
Không hề dự liệu, Hạ Tinh Thần hít vào một ngụm, café nóng bỏng công thêm lễ phục cúp ngực trên người cô, café theo cổ áo chảy xuống, trong lòng biết đã bị bỏng đỏ.
Đáng chết!
Hạ Tinh Thần trừng mắt.
Hạ Tinh Không cười đầy vô tội: “Xin lỗi nhé, tay tôi cầm không chắc, nhưng mà chị à, đứng trước mặt bạn trai người khác thì nhớ rõ không cần ăn mặc gợi cảm như vậy, người ta sẽ ghen.”
Cô ta vừa dứt lời không đợi Hạ Tinh Thần phản ứng lại liền xoay người rời đi.
Cô ta dứt lời, không đợi Hạ Tinh Thần phản ứng lại đã xoay người rời đi.