⬅ Trước Tiếp ➡
 
“Nếu tổng thống chê bẩn vậy thì tự tôi ăn là được rồi.” Cô bĩu môi nét bánh vào miệng.
 
Bạch Dạ Kình lườm cô, đôi mắt tối lại nhưng không nói gì. Chưa có người phụ nữ nào dám ở trước mặt anh không chú ý hình tượng như vậy, có cô gái nào ăn bánh mà không nhai kĩ nuốt chậm? Cô lại như lang thôn hổ yết***.
 
*** ăn ngấu nghiến.
 
Vẻ mặt Hạ Đại Bạch đồng tình và buồn bực. Xem ra muốn mẹ thu phục được người ba tổng thống này đúng là hy vọng xa vời.
 
Mấy ngày sau, cái người Tổng thống Bạch thần long thấy đầu không thấy đuôi có lẽ bận đến tối mắt tói mũi. Hứa Tinh Thần cũng bận đến sứt đầu mẻ trán.
 
Bộ Ngoại giao muố tiếp đón thủ tưởng Anh quốc, Hứa Tinh Thần vẫn chỉ là thực tập sinh nhưng không tụt lại đằng sau.
 
Cùng ngày, đi theo thủ tưởng tới còn có đám tùy tùng từ Anh quốc. Trong đó có một người Phương Đông, mà người kia…
 
Cho dù Hứa Tinh Thần có đứng ở cuối cùng nhưng liếc mắt vẫn nhận ra người đàn ông đó.
 
Năm năm không gặp, anh càng thành thục và ổn trọng hơn trước. Đứng trước đám người phương Tây hơn nữa còn nổi bật trong đám người đó, dù là khí chất hay chiều cao anh đều không thua chút nào.
  
Mà Trì Vị Ương đứng bên canh kéo tay áo cô lặng lẽ dùng khẩu hình môi nói: “Hứa Nham…”
 
Hứa Nham.
 
Lại là Hứa Nham…
 
Ánh mắt Hứa Tinh Thần như cố định trên người anh, không dời đi được. Người đàn ông đi theo moi người càng đi càng gần, sau đó…
 
Hơi nghiêng đầu, đột nhiên nhìn vào mắt Hứa Tinh Thần.
 
Bốn mắt nhìn nhau, hai người giật mình. Người đàn ông thấy cô như ngoài ý muốn. Bước chân dừng lại, đôi mắt đầy phức tạp. ngón tay Hứa Tinh Thần đâm vào da thịt, quay mặt đi.
 
Công việc tiếp theo Hứa Tinh Thần vẫn không có tâm trạng làm. May mà cô chỉ là trợ lý nhỏ hơn nữa còn có Trì Vị Ương ở phía sau giúp đỡ, cô cũng thoải mái hơn nhiều. Đợi mãi đến trưa khó khăn lắm mới tạm thời kết thúc, làm cho đám người bọn họ thở ra.
 
Hứa Tinh Thần nắm chặt đôi đũa, buồn chán chọt chọt bát cơm.
 
Trì Vị Ương ngồi xuống đối diện với cô, lườm cô: “Không có việc gì chứ?”
 
“Không có việc gì, mình còn có thể có việc gì chứ?” Hứa Tinh Thần nhếch môi làm ra vẻ thoải mái.
 
“Thôi đi, đừng giả vờ trước mặt mình. Chút tâm tư nhỏ đó của cậu, mình thấy rõ hơn ai khác.”
 
“..” Hứa Tinh Thần cũng không nói gì thêm, mạnh miệng càng buồn cười hơn.
 
“Ngược lại Hứa Nham càng ngày càng đẹp trai, vừa nãy mình nghe mấy cô gái bên cạnh đều đang bàn luận vè anh ta. Mình nghĩ hiện tại chắc anh ta đã có bạn gái rồi.”
 
⬅ Trước Tiếp ➡