“Tiểu thiếu gia, Hạ tiểu thư, chào buổi sáng.” Quản gia đứng sau lưng anh lên tiếng chào hỏi.
“Chào buổi sáng.”
Hứa Tinh Thần cẩn thận chào hỏi, kéo ghế nhỏ của trẻ em ra, ôm Đại Bạch ngồi lên, lại nhìn người đàn ông đang yên tĩnh lật báo, nhớ tới chuyện tối hôm qua nên có chút túng quẫn.
“Chào buổi sáng, Tổng thống.” Cô không tự nhiên chào hỏi.
“Ừ.” Anh không mặn không nhạt trả lời.
“…” Chỉ thế thôi? Hứa Tinh Thần quẫn bách, người đàn ông này thật là không dễ trò chuyện.
Đại Bạch nhìn anh: “Con nghĩ ba sẽ không trở về.”
“Vì sao lại nghĩ vậy?” Bạch Dạ Kình gập tờ báo lại, so với lúc đáp lại Hứa Tinh Thần thì lúc trả lời con trai lại hoàn toàn không qua loa.
Đãi ngộ này khác biệt đủ lớn.
Hứa Tinh Thần lẩm bẩm.
“Lâu như vậy ba không về, có phải hối hận lại không muốn con nữa phải không?” Hạ Đại Bạch hỏi.
Tinh Thần cầm bánh quệt tương thì dừng tay, theo bản năng nhìn Bạch Dạ Kình, Bạch Dạ Kình không nghĩ tới đứa bé sẽ hỏi như vậy, hơi run sợ chớp mắt nói: “Con vĩnh viễn là con của ba, ba chưa bao giờ hối hận vì mang con trở về, sau này cũng thế.”
“Thật sao?” Hạ Đại Bạch nhíu mày, nhìn anh tìm tòi, lại nhìn Hứa Tinh Thần, dường như không xác định được lời của anh là thật hay giả.
“Yên tâm đi, ba nói chuyện nhất ngôn cửu đỉnh, nếu đã nói như vậy thì là như vậy.” Hứa Tinh Thần sờ đầu con trai, trấn an sự mẫn cảm của bé: “Được rồi, ăn sáng đi.”
Cô nói chuyện với con trai cực kì dịu dàng, Bạch Dạ Kình không nhịn được nhìn cô nhiều hơn, bộ dạng này của cô rất khó liên hệ với người phụ nữ tất người trước mặt bao người khác.
Cô đưa bánh phết tương cho Đại Bạch, Đại Bạch vui vẻ cắn một miếng, cưới tít mắt: “Ăn thật ngon, Hạ Đại Bảo, mẹ cũng làm cho ba một cái đi, nhất định ba rất thích.”
“Vậy sao?” Hứa Tinh Thần không xác định nhìn qua người đàn ông. Anh thu hồi tầm mắt, yên tĩnh ăn cơm, tư thế tao nhã, cao quý khác hẳn với khung cảnh náo nhiệt của hai mẹ con.
Mặc dù thấy như vậy, bọn họ, cô và anh không phải là người cùng một thế giới.
Hứa Tinh Thần nghĩ nghĩ vẫn làm một chiếc bánh phết trà xanh cho anh. Động tác ăn sáng của anh dừng lại, liếc mắt nhìn cô không nhận lấy.
“Hạ tiểu thư, ngài ấy có tính sạch sẽ, thật có lỗi.” Thấy động tác này của cô, quản gia khẩn trương nói. Sau đó cầm bao tay khử độc tự mình cầm bánh, phết tương, tổng thống thấy vậy mới nhận lấy.
Chê cô bẩn sao? Thì ra là thế.
Hứa Tinh Thần cảm thấy ngại ngùng, bàn tay không được cảm kích dừng giữa không trung hơi xấu hổ. Nhưng cô không thể ép anh ta ăn, cô không dám cũng không có năng lực đó, nếu không sẽ bị người ta đá văng đi.