⬅ Trước Tiếp ➡
 
………..
 
Trở về phòng của mình, Hạ Tinh Thần uống một ngụm nước lớn vẫn cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
 
Cô vỗ nước lên mặt, gương mặt vẫn đỏ như trái cà chua.
 
Rõ ràng là… muốn chết!
 
Lúc nãy cô vừa nhìn chỗ nào của anh ta vậy? Ừ, cho dù… chỗ đó của người đàn ông đúng là cực phẩm, chỗ nào cũng gợi cảm muốn chết, nhưng mà… quá háo sắc rồi.
 
Không biết trong lòng anh sẽ nghĩ gì về cô!
 
“Hạ đại bảo, mẹ làm sao vậy? Hơn nửa đêm sao lại đánh mình?” Hạ Đại Bạch bị đánh thức, còn buồn ngủ nửa ngồi dậy nhìn cô.
 
“Không có việc gì, không có việc gì. Mẹ… ừ, đang dưỡng da.” Hạ Tinh Thần làm bộ vỗ mặt: “Như vậy máu sẽ thông nhanh hơn, trao đổi chất cũng nhanh hơn.”
 
“À… nhưng mà mặt mẹ đỏ như gan heo… giống như… xấu hổ vậy.”
 
Quẫn bách.
 
Đứa con trai này, ánh mắt thật độc.
 
“Xấu hổ cái gì chứ, con đừng nói lung tunh. Nhanh nằm ngủ đi.” Hạ Tinh Thần lên giường, ôm con vào ngực. Hạ Đại Bạch không thắc mắc gì, chỉ ôm cổ cô, ngoan ngoãn đi ngủ. Một lúc sau còn mơ màng hỏi: “Đại Bảo, có phải ba không cần con nữa hay không?”
 
Trong lòng Hạ Tinh Thần như bị bóp chặt.
 
Xem ra ngày mai cô nên tìm cơ hội nói chuyện với người đàn ông kia một chút. 
Hứa Tinh Thần mơ màng sắp ngủ lại mơ hồ nghe tiếng động ngoài cửa. Trong phòng cực kì tối, không bật đèn, cô chỉ lờ mờ thấy được bóng dáng cao lớn của người đàn ông đi tới bên giường, sau đó cúi người đặt một dấu hôn lên trán Đại Bạch, dịch lại góc chăn bị bé đá rơi.
 
Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào chiếu lên gương mặt người đàn ông. Vẻ mặt của anh trước sau như một vẫn luôn lạnh nhạt như vậy nhưng so với trên truyền hình thì ấm áp hơn vài phần.
 
Hứa Tinh Thần mỉm cười.
 
Xem ra, là Hạ Đại Bạch hiểu lầm anh, sao anh không cần con chứ?
 

 
Hôm sau, mới sáng sớm, Hứa Tinh Thần đã rửa mặt xong liền dắt con trai xuống lầu. Hai người vui vẻ đi xuống nói nói cười cười nhưng lúc người hầu kéo cánh cửa khác hoa dẫn bọn họ tới liền thấy người nào đó ngồi ở vị trí chủ vị, một lớn một nhỏ im lặng.
 
Không khí trầm xuống.
 
Khí tức của người nào đó quá cường đại làm cho người ta không dám làm bậy.
 
⬅ Trước Tiếp ➡