⬅ Trước Tiếp ➡
Will vốn định thay Hoàng Phủ Quyết nói như vậy, nhưng còn chưa nói xong, bàn tay của Hoàng Phủ Quyết đã nâng lên khỏi ghế.
Tưởng rằng Hoàng Phủ Quyết nổi giận, Will vội vàng thấp giọng nhắc nhở, “Tiên sinh, Tiểu Đường cũng là có ý tốt.”
Cam Viện ở phía đôi diện cũng cảm thấy khó thở.
ai thoát khỏi ai (4)
Cái tên hỗn đản này. Anh ta dám nổi giận với con trai cô, cô nhất định giết anh ta.
Bàn tay của anh đưa tới, càng lúc càng gần món điểm tâm trên tay Cam Đường. Will đã tưởng tượng ra cảnh món điểm tâm rơi xuống đất, đứa trẻ kinh hãi, nên anh ta quay mặt đi không dám nhìn. Cam Viện cũng khẩn trương nắm chặt bàn tay.
Nhìn cái miếng điểm tâm đang đưa lên gần miệng kia, ánh mắt của Hoàng Phủ Quyết nhìn xuống khuôn mặt cậu nhóc, nhìn thấy nụ cười xán lạn của cậu, tâm tình u ám của Hoàng Phủ Quyết giống như được một ánh mặt trời rực rỡ xua tan.
Là tự mình nhận sai người, anh sao có thể nổi giận với một đứa trẻ chứ?
Chẳng lẽ, đứa trẻ này không phải là con anh, anh sẽ không thích nữa sao?
Chỉ là anh cảm thấy đáng tiếc, còn có… chút thất vọng…
Đưa tay lên, nhận lấy miếng điểm tâm trên tay cậu nhóc, đưa lên miệng cắn một miếng nhỏ.
Là người lớn, đối với những món điểm tâm ngọt này đương nhiên anh cũng không có thích, nhưng mà đối với lòng tốt của cậu nhóc kia mà anh cắn một miếng.
“Ăn ngon không?” Cậu nhóc mỉm cười hỏi.
Món điểm tâm này cậu nhóc rất thích ăn, lớp vỏ ngoài giòn tan, cũng không bị ngọt quá, để trong tủ lạnh một đêm, hôm sau lấy ra sẽ có một cảm giác như ăn kem, nói chung là món điểm tâm ngọt ngon nhất đối với cậu nhóc.
“Ừ.”
Người đàn ông nhẹ nhàng gật đầu, trong miệng có hương đậu xanh thoang thoảng, vị ngọt thanh, cũng không gắt.
Bởi vì cậu nhóc cố ý chuẩn bị túi đá khô đi kèm, nên món điểm tâm này vẫn còn như mới lấy từ trong tủ lạnh ra. Sáng sớm trong lòng đã buồn bực, nhưng cắn một miếng điểm tâm thanh mát, tâm tình của anh cũng cảm thấy thanh mát thêm vài phần.
Cam Viện thầm thở phào nhẹ nhõm, bàn tay thả lỏng ra đôi chút.
Will lấy khăn tay, âm thầm lau lớp mồ hôi mỏng trên thái dương.
Ngày hôm qua, sau khi có kết quả giám định, Hoàng Phủ Quyết luôn trầm mặc không nói lời nào. Will có thể cảm nhận được cảm giác thất vọng của Hoàng Phủ Quyết. Sáng sớm nay, Will vẫn luôn thật cẩn cẩn thận thận mà hầu hạ, ngay cả Hoàng Phủ Quyết không ăn sáng, anh ta cũng không dám khuyên can chút nào.
“Vậy chú ăn nhiều một chút!”
Cam Đường đẩy hộp điểm tâm tới trước mặt Hoàng Phủ Quyết, cả người xoài lên trên mặt bàn, giọng nói lảnh lót, “Đây chính là đồ điểm tâm mẹ cố ý mua cho chú đó.”
“Cam Đường!”
Cam Viện nghiến răng nghiến lợi gọi tên cậu. “Mau đi toilet với mẹ.”
“Con không muốn đi.”
“Con muốn đi.”
“Được rồi.”
Cậu nhóc nhún vai, nhìn Hoàng Phủ Quyết chớp chớp mắt, “Phụ nữ thật khó dỗ dành.”
Khóe môi Hoàng Phủ Quyết mơ hồ cong lên một nụ cười khó phát hiện, Will đưa mắt nhìn còn bắt được ánh mắt ôn nhu của anh nhìn theo bóng dáng hai mẹ con Cam Đường.
“Công tước tiên sinh, nếu thật sự ngài thích, chi bằng… nhận cậu nhóc làm… nghĩa tử?”
Hoàng Phủ Quyết nghiêng mắt lạnh nhạt liếc Will một cái.
“Khụ khụ!” Will lập tức đứng thẳng người. “Tôi chỉ là… đề nghị, đề nghị mà thôi!”
Hoàng Phủ Quyết thu lại ánh mắt, chăm chú nhìn về phía toilet Cam Đường đang ở trong đó, ánh mắt của anh tự nhiên chuyển lên người Cam Viện đang đứng chờ ở ngoài.
Hôm nay cô mặc một bộ quần áo đơn giản màu xám, tóc dài buộc thành đuôi ngựa sau đầu, mềm mại mà buông xuống một bên vai, phác họa lên thân hình mượt mà của cô.
Chăm chú nhìn vào cô, trước mắt anh lại hiện lên hình ảnh của cô trong chiếc áo choàng tắm, nửa bên áo mở ra, lộ thân hình kiều diễm, bụng nhỏ của anh dâng lên một luồng nhiệt nóng bỏng…
Thu hồi ánh mắt, Hoàng Phủ Quyết dùng sức cắn miếng điểm tâm.
Lớp vỏ bánh giòn ta tựa như da thịt trắng nõn của cô…
Đáng chết.
Hoàng Phủ Quyết buồn bực thở dài, từ trên ghế đứng dậy, đặt miếng điểm tâm còn thừa vào tay Will.
“Lập tức đi đăng ký.”
ai thoát khỏi ai (5)
Vừa rồi còn tốt, vì sao lại nổi giận rồi?
“Nhưng mà…” Will cầm miếng điểm tâm ngơ ngác… “Cam tiểu thư…”
“Không được nhắc tên cô ta trước mặt tôi!”
Hoàng Phủ Quyết đi ra phía cửa, Will vội vàng vẫy vẫy mấy vệ sỹ đi cùng với anh.
Will đợi mẹ con Cam Viện từ toilet trở về liền thu dọn hộp điểm tâm trên bàn, đưa hai người đến khu vực đăng ký.
Từ xa, nhìn theo bóng dáng Hoàng Phủ Quyết đang đi theo cửa VIP phía trước, đến khu vực đăng ký, Will liền mỉm cười nói:
“Cam tiểu thư, Tiểu Đường, tâm tình của công tước tiên sinh hiện giờ không được tốt lắm… Nếu có nổi giận với hai người, mong hai người ngàn vạn lần đừng để trong lòng, ngài ấy… gần đây quá bận rộn.”
Cam Viện đương nhiên hiểu tâm tình Hoàng Phủ Quyết khó chịu vì cái gì, lập tức hiểu rõ mà gật đầu.
“Được.”
Một lát, mấy người đi vào trong phòng chờ máy bay.
Một chiếc máy bay tư nhân màu trắng đáp xuống, không để ý đến nhân viên đã xếp hàng chờ ở đó, không trả lời câu hỏi thăm của mọi người, Hoàng Phủ Quyết bước nhanh vào trong máy bay.
Will đưa mẹ con Cam Viện đi vào máy bay, bố trí cho hai mẹ con ngồi vào ghế phía sau Hoàng Phủ Quyết, Cam Viện chủ động ngồi ở một vị trí khá xa anh.
⬅ Trước Tiếp ➡