“Chú Hoàng Phủ đi rồi?”
“Đừng tới đây, cẩn thận đứt chân.”
Cam Viện vội vàng quay lại nhìn, cúi người quét những mảnh vỡ thủy tỉnh trên đất. “Được rồi, về ngủ đi, mẹ vào phòng ngay đây!”
Cậu nhóc đứng một bên không nhúc nhích.
“Mẹ, thật xin lỗi.”
Cam Viện ngẩng đầu nhìn cậu nhóc vẻ khó hiểu, “Vì sao phải xin lỗi?”
Cậu nhóc bĩu môi, “Con nghe thấy bên ngoài có tiếng động, còn tưởng là ăn trộm, không ngờ là mẹ cùng chú Hoàng Phủ. Con… con không cố ý quấy rầy hai người.”
Bởi vì không biết giữa hai người rốt cuộc xảy ra chuyện gì, cậu nhóc lại tưởng rằng cậu quấy rầy chuyện tốt của bọn họ.
Mẹ cậu thật vất vả mới chịu “yêu đương” lại bị cậu phá hoại, cậu nhóc vô cùng tự trách.
Cam Viện dùng giẻ lau nốt phần nước rượu trên mặt sàn, ngẩng đầu nhìn dáng vẻ ảo não của cậu nhóc.
“Không liên qua tới con.”
“Thật sao?”
“Thật.”
“Vậy…” Vẻ mặt cậu nhóc trở nên tươi tỉnh, “Hai người chính thức yêu đương sao?”
ai thoát khỏi ai (3)
“Nghĩ cái gì thế? Không thể nào!”
Cậu nhóc bĩu môi.
“Mẹ đừng gạt con, con nhìn thấy mẹ cởi quần áo của chú Hoàng Phủ.”
“Nói bậy, rõ ràng là hắn cởi của mẹ…” Nói tới đây, Cam Viện giật mình. “Con biết cái gì, sự việc không phải như con nhìn thấy.”
“Vậy thì như thế nào?”
“Đó là…”
Cam Viện nghẹn lời. Chân tướng sự việc đương nhiên không thể nói cho cậu biết. “Một đứa trẻ như con quan tâm nhiều như vậy làm gì? Đi đi, vào đi ngủ.”
Cam Đường người nhỏ mà tựa như ông cụ, đưa tay vỗ vỗ vào vai cô.
“Người lớn yêu đương là chuyện bình thường, mẹ không cần thẹn thùng.”
Cái thằng nhóc này.
Cam Viện ngẩng đầu nói một lần nữa, “Mẹ nghiêm túc nói lại một lần nữa, không có. Trở về phòng ngủ.”
“Không có cũng không sao, mắng cái gì!”
Cậu nhóc bĩu môi, xoay người đi về phòng ngủ. Cái miệng nhỏ dẩu lên.
Thật không ngờ mẹ lại còn thẹn thùng như vậy, yêu đương cũng không chịu thừa nhận. Bây giờ cậu nhất định phải nghĩ cách giúp mẹ bắt chặt chú Hoàng Phủ mới được.
*
Ngày hôm sau, hết thảy mọi việc đều theo kế hoạch mà làm.
Cam Viện lái xe đưa Cam Đường tới sân bay, trong phòng khách VIP lại một lần nữa nhìn thấy Hoàng Phủ Quyết.
Người đàn ông ngồi trên sô pha, sắc mặt mệt mỏi, đôi mắt màu lam hiện lên tơ máu, rõ ràng là không có nghỉ ngơi đủ.
“Chào chú Hoàng Phủ.”
Cam Đường chủ động đi tới chào hỏi Hoàng Phủ Quyết nhưng anh chỉ nhàn nhạt trả lời cả người khôi phục cái cảm giác lạnh nhạt cùng xa cách ngàn dặm với mọi người.
“Tiểu Đường.” Cam Viện sợ cậu nhóc chịu sự ghẻ lạnh vội vàng đi tới dắt tay cậu nhóc rồi nói nhỏ, “Hoàng Phủ tiên sinh có vẻ như không nghỉ ngơi đủ, con đừng quấy rầy.”
Cậu nhóc không chịu bỏ qua. Cậu rút tay ra, lấy từ trong balo ra một hộp điểm tâm tới đặt trên mặt bàn của Hoàng Phủ Quyết.
“Chú Hoàng Phủ, đây là mẹ con chuẩn bị cho chú.”
Cô?!
Cam Viện nhướng mày, “Cam Đường!”
Cậu nhóc lập tức che miệng lại, “Ây da, quên mất, mẹ không cho con nói!”
“Cam Đường!” Cam Viện lại gầm lên.
Rõ ràng là cô chuẩn bị cho cậu, qua miệng cậu lại thành cô cố ý chuẩn bị cho Hoàng Phủ Quyết.
Cái thằng nhóc này, thấy cô cùng Hoàng Phủ Quyết chưa đủ loạn sao?
Hoàng Phủ Quyết nhíu mày. Anh không phải là kẻ ngốc, không cần đoán cũng biết cái hộp này tuyệt đối không phải là Cam Viện chuẩn bị cho anh.
Nhìn thấy ánh mắt của Hoàng Phủ Quyết nhìn hộp điểm tâm trước mặt, sắc mặt có chút quái dị, Cam Viện lo lắng nhấp nhấp môi.
Không để ý đến Cam Viện, cậu nhóc mở hộp điểm tâm ra, lấy từ bên trong ra một miếng điểm tâm tinh xảo đưa tới trước mặt Hoàng Phủ Quyết.
“Đây là bánh ngọt da xanh của tiệm Chính Minh, ăn rất ngon.”
Hoàng Phủ Quyết nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ của cậu nhóc trước mặt. Trên khuôn mặt nhỏ tinh xảo đó, hai còn mắt trong trẻo hàm chứa ý cười đang chăm chú nhìn anh, trên bàn tay nhỏ là một khối điểm tâm trong suốt.
Nhìn chăm chú vào đứa nhỏ trước mặt, anh cảm thấy hoảng hốt như nhìn thấy mình hồi nhỏ.
Anh vậy mà có thể nhận sai sao? Đứa nhỏ này sao lại không phải là con anh?
“Con không lừa chú, ăn rất ngon, chú nếm thử xem.” Cậu nhóc đưa chiếc bánh trên tay tới bên miệng Hoàng Phủ Quyết.
“Tiểu Đường.”
Will thấy tình hình không ổn, vội vàng thay Hoàng Phủ Quyết tìm lý do từ chối: “Tiên sinh không thích ăn đồ ngọt…”