Máy bay từ từ chạy trên đường băng, chuẩn bị cất cánh, Hoàng Phủ Quyết liền ra lệnh cho Will đưa giấy tờ tới để làm việc.
Vốn là muốn lợi dụng chuyến công tác để phân tán một chút sự chú ý, nhưng mà nơi nào đó càng áp bách càng có phản kháng, trong lòng Hoàng Phủ Quyết càng khó chịu.
Nhìn vào những mẫu bản thảo thiết kế, trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh của Cam Viện tối qua, nếu cô mặc bộ quần áo này thì sẽ có dáng vẻ gì…
Đáng chết!
Phát hiện ra tâm trí không còn đặt trong công việc nữa, Hoàng Phủ Quyết nặng nề khép công việc lại.
“Cà phê!”
Will vội vàng rót cho anh một ly cà phê, khom người đặt ly cà phê lên trên mặt bàn. Đặt xong, Will mở miệng nói.
“Buổi sáng ngài còn chưa có ăn sáng, có muốn ăn… một chút điểm tâm không? Hay là, làm một cái sandwich trứng chiên cùng một chút trái cây…”
Là trợ lý, Will không chỉ quan tâm đến công việc mà còn có một nhiệm vụ quan trọng chính là chăm sóc thân thể của cho Hoàng Phủ Quyết.
Rốt cuộc, anh không giống người thường. Thân là quý tộc nước A, thân thể của anh khỏe mạnh thì quốc gia cũng khỏe mạnh theo.
“Hoặc là một phần salad rau…”
Cảm giác được người đàn ông không còn dáng vẻ kiên nhẫn, Will đành ngậm miệng lùi về chỗ ngồi của mình.
Ngồi ở ghế phía sau, Cam Đường tháo dây an toàn nhảy xuống khỏi ghế, chạy đến bên cạnh người Hoàng Phủ Quyết.
“Chú Hoảng Phủ, có phải chú chán ăn cơm một mình không? Hay là để mẹ ăn cơm cùng chú? Mẹ cháu tuy không biết nấu cơm nhưng vẫn am hiểu về món ăn.”
Cam Viên vô ngữ.
Sao có thể miêu tả mẹ của mình như vậy chứ, con trai?
Nghe ra ý tứ trong lời nói của Cam Đường, Hoàng Phủ Quyết lắc đầu.
“Không cần, chú không muốn ăn.”
“Hoặc là…” Cam Đường nghĩ nghĩ. “Khẳng định là chú không biết, mẹ cháu chơi cờ siêu lợi hại, hai người chơi một ván?”
Cam Viện liền điều chỉnh ghế ngồi, kéo chăn lên che đầu.
“Mẹ mệt, buồn ngủ.”
Cam Đường quay đầu lại nhìn cô, sau đó xoay người ghé bên tai Hoàng Phủ Quyết nói.
“Đêm qua, mẹ nhớ chú suy nghĩ cả một đêm, mất ngủ. Hay là, cháu với chú cùng chơi đi?”
Cam Viện ở dưới chăn nghiến răng. Nếu không phải hiện giờ cô đang giả vờ ngủ, cô sẽ ném thằng nhóc này ra khỏi máy bay.
Hoàng Phủ Quyết nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Cam Viện đang “ngủ.”
“Được.”
Với trạng thái của anh hiện giờ, có muốn làm việc cũng không được, chi bằng chơi cờ với cậu nhóc cho hết thời gian.
ai thoát khỏi ai (6)
Nghe giọng điệu hòa hoãn của anh, Will vội bước tới giúp đỡ Hoàng Phủ Quyết chuyển hướng ghế ngồi thành hai ghế ngồi đối mặt, rồi ôm cậu nhóc lên ghế, sắp xếp xong lại mở một cái bàn nhỏ giữa hai người, hỏi hai người muốn chơi cờ gì.
“Chú Hoàng Phủ, cờ vua, cờ tướng, cờ vây… cháu đều biết chơi.
A?!
Trong mắt Hoàng Phủ Quyết hiện lên vẻ kinh ngạc.
Cậu nhóc này, không đơn giản a.
“Vậy… cờ vua?”
Will lên tiếng hỏi, nhìn vị kia nhà mình nhẹ nhàng gật đầu thì vội vàng đi lấy bàn cờ tới, lại tự mình xếp từng quân cờ lên bàn.
“Cháu muốn ăn hoa quả, chúng ta vừa ăn vừa chơi, được không?” Cậu nhóc hỏi.
Trong lòng Will mừng thầm. “Không thành vấn đề, chú lập tức đi chuẩn bị.”
“Cháu đi trước.” Hoàng Phủ Quyết nói.
Cậu nhóc cũng không khách khí, đưa tay bắt đầu với một quân tốt, Hoàng Phủ Quyết cũng tùy tiện đi một quân tốt.
Mới đầu, chưa có hiện ra chiêu thức gì, nhưng rồi chỉ vài nước, các manh mối kỹ thuật chơi của cậu nhóc bắt đầu xuất hiện.
Bài bố, thiết kế bẫy… các nước đi rất có tính toán.
Mới đầu Hoàng Phủ Quyết cũng không để tâm, chỉ là muốn chơi cho hết thời gian, nhưng rồi số tốt của anh bị ăn gần hết, tình thế vô cùng nguy hiểm.
Anh không giận mà mỉm cười, trong lòng nảy sinh hứng thú, lập tức chuyên tâm mà chơi.
Một ván kết thúc, Hoàng Phủ Quyết tập trung suy nghĩ, giành được thắng lợi.
Cậu nhóc thua cờ không giận không dỗi, lại đưa tay xếp bàn cờ một lần nữa.
“Chơi tiếp.”
Trong giọng nói lộ ra vẻ không chịu thua.
Hoàng Phủ Quyết nhìn khuôn mặt nhỏ của cậu, tiếp tục chơi.
So tài chơi cờ, ván cờ sau khi kết thúc có thể nhìn ra cá tính của một người. Cậu nhóc thua cờ còn có thể bình tĩnh như vậy, phần tâm tình này đối với một đứa trẻ 5 tuổi, thực sự khó mà có được.
Hoàng Phủ Quyết từ nhỏ đã chơi cờ, thắng được một đứa trẻ 5 tuổi đương nhiên không có gì mà kiêu ngạo, chỉ là anh muốn nhìn xem, cậu nhóc này rốt cuộc có trình độ như thế nào nên mới nghiêm túc ứng phó.
Cậu nhóc vừa mới bắt đầu đã phát hiện ra các tình huống xấu, nhưng không háo không vội, đi bước nào chắc bước đó, nghiêm túc ăn hết một nửa số quân của Hoàng Phủ Quyết mới chịu thua.
“Không tồi.” Hoàng Phủ Quyết nhẹ nhàng gật đầu, vừa bày cờ vừa chỉ điểm, “Vừa rồi, con hậu của cháu nên hoãn lại một chút.”
Máy bay vẫn tiến về phía trước, Cam Viện mới đầu còn nhắm mắt nghe hai người chơi cờ, nhưng sau thì bất tri bất giác ngủ mất.
Cho đến khi máy bay gặp vùng khí hậu xấu, xóc nảy kịch liệt mới khiến cô bừng tỉnh.