Cam Viện ngẩn người.
Cái tên này đầu óc bị chập rồi sao?
Cạch.
Một tiếng động nhỏ vang lên, cửa phòng ngủ đối diện đột ngột mở ra.
Hai người đồng thời quay lại nhìn, chỉ thấy Cam Đường trong bộ quần áo ngủ đi ra, nhìn thấy hai người ở bên bàn ăn, cậu nhóc ngẩn người rồi lập tức lùi trở vào phòng.
“Thật tối a, cái gì cũng không nhìn thấy a, con đi ngủ a!”
Rồi, cửa đóng lại.
Cái thằng nhóc này, nhìn thấy mẹ bị bắt nạt mà lại bảo không nhìn thấy, thật phí công nuôi dưỡng mà!
Cam Viện túm chặt vạt áo tắm.
“Nếu ngày mai anh còn muốn nhìn thấy mẹ con tôi ở sân bay thì lập tức đi ra ngoài!”
Cam Viện kiềm chế sự tức giận, nếu không phải lo lắng con trai bị dọa sợ, cô đã sớm dùng chai rượu này đập cho đầu anh ta nở hoa.
“Mấy năm nay… tôi vẫn luôn tìm em.”
Người đàn ông đứng ở trong phòng ăn tối mờ, giọng nói khàn khàn, mang theo tia mê hoặc lòng người.
“Tôi nói rồi, anh nhận sai người.”
“Không có khả năng.”
“Chờ có kết quả giám định, anh liền biết rốt cuộc có thể hay không.”
Cam Viện xoay người đi ra cửa, mở rộng cửa nói, “Đi ra ngoài!”
Ong ong…
Điện thoại di động của Hoàng Phủ Quyết trong túi áo kêu lên.
Hoàng Phủ Quyết đi tới, lấy áo xuống, rút điện thoại di động ra nhận điện.
“Công tước, đã có kết quả giám định.”
ai thoát khỏi ai (2)
Hoàng Phủ Quyết đưa mắt nhìn Cam Viện.
“Thế nào?”
Đầu dây bên kia, Will ho nhẹ một tiếng, “Không phải.”
Vẻ mặt Hoàng Phủ Quyết hơi thay đổi một chút.
“Xác định?”
“Bên đó đã kiểm tra lại, hai mẫu tuyệt đối không có quan hệ huyết thống.”
Bàn tay nắm điện thoại di động của Hoàng Phủ Quyết chậm rãi thả xuống. Anh đưa tay tắt điện thoại.
Cam Viện thoáng đưa mắt nhìn, trên màn hình là tên của Will, nhìn dáng vẻ của Hoàng Phủ Quyết, cô cũng đã đoán được nội dung cuộc điện thoại vừa rồi.
“Tôi đã nói rồi, anh nhìn nhầm người.”
Hoàng Phủ Quyết đi tới trước mặt cô, đưa tay ấn cô lên tường.
“Anh lại muốn động tay động chân, đúng không?”
Sao có thể?
Trên thế giới này làm sao có thể có chuyện trùng hợp như vậy, làm sao lại có người tương tự như vậy chứ?
Anh không tin anh lại nhận lầm.
Cam Viện cũng không phản kháng, cô bình tĩnh nói.
“Công tước tiên sinh, anh thật sự nhận lầm người rồi, tôi chỉ là một phụ nữ bình thường, sao có thể có liên quan tới anh được chứ?”
Hoàng Phủ Quyết đưa tay ôm lấy một bên mặt cô, ngón tay cái nhẹ nhàng mơn man da thịt cô.
Hơi cúi người một chút, khuôn mặt Hoàng Phủ Quyết tiến tới sát mặt cô, ánh mắt màu lam chăm chú nhìn cô.
“Buổi tối hôm đó chính là em, nói cho tôi biết, tôi không có nhận lầm người.”
Một câu nói ngắn gọn lại lộ ra cảm xúc mãnh liệt, có cô đơn, có nghi hoặc… còn có hy vọng.
Khoa học không phải không có lỗi, chỉ dựa vào mấy sợ tóc nào có chứng minh được cái gì?
Nhất định là sai ở chỗ nào đó.
Nhất định như vậy.
Cam Viện thở dài.
“Không phải.”
Những ngon tay đang áp vào một bên má của cô run run, sau đó, anh đứng thẳng dậy, bàn tay áp trên má lưỡng lựa vừa muốn rời đi vừa không. Nhưng rồi, Hoàng Phủ Quyết buông tay. Bàn tay ấm áp của anh rời đi, trong lòng Cam Viện cảm thấy đau xót.
Chăm chú nhìn cô một lát, Hoàng Phủ Quyết xoay người đi ra khỏi nhà.
Ánh đèn bên ngoài cửa mờ xuống, tiếng bước chân người đàn ông ngày một xa.
Trong bóng tối, Cam Viện hít một hơi thật sâu, bàn tay nhẹ nhàng đóng cửa phòng, lấy ra một cái chổi lau nhà rồi nhẹ chân nhẹ tay thu dọn mảnh vỡ cùng rượu trên mặt đất.
Phía dưới lầu truyền tới tiếng động cơ ô tô. Cô đứng lên đi tới bên cửa sổ, dưới lầu, chiếc xe hơi màu đen chậm rãi chuyển động, đi khỏi khu nhà.
Rõ ràng, kết quả đúng như cô muốn, nhưng mà sao giờ phút này, trong lòng cô cảm thấy không vui.
Cậu nhóc nhẹ nhàng mở cửa ra ngó, nhìn thấy trong phòng ăn chỉ có mình Cam Viện thì cậu nghi hoặc mà mở rộng cửa, đi ra tới bên cạnh người cô.