⬅ Trước Tiếp ➡
Anh muốn gặp cô.
Cho nên anh gọi điện thoại cho cô, nhưng mà chỉ nghe thấy giọng nói của cô cũng vô dụng, vẫn là muốn gặp cô.
Cái mong muốn này ngày càng mãnh liệt, tựa như ngọn lửa đốt cháy tim phổi của anh, khiến anh đứng ngồi không yên, thúc giục anh nửa đêm phải đi ra đường, đi xuyên qua thành phố, đi bộ 4 tầng cầu thang để có thể nhìn thấy cô.
Hiện giờ nhìn thấy cô, anh mới hiểu được, anh thực sự muốn cái gì.
Đặt cái ly xuống, anh đưa tay ôm lấy eo Cam Viện, hơi dùng sức một chút kéo cô vào trong lòng.
“Ấy…”
Cô giãy giụa nhưng không tránh thoát liên đưa tay đánh vào người Hoàng Phủ Quyết.
Người đàn ông bắt lấy tay cô, thuận thế kéo cô tới.
Cô nhấc chân đá thì anh lui về sau trốn, hông đụng vào bàn ăn, cái ly rượu vang đỏ lay động kịch liệt, cái chái rượu thì đổ xuống lăn đến cạnh bàn.
“Đáng chết!”
Cam Viện tiến lên một bước, bắt được chai rượu vừa lăn tới cạnh bàn.
Không đợi cô có cơ hội đặt chai rượu xuống, Hoàng Phủ Quyết đã túm lấy bả vai côi, khiến cô xoay người, hai tay anh lập tức ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng nhấc cô đặt lên bàn ăn.
“Hoàng Phủ Quyết!”
Cam Viện dùng cái chai chống vào người anh, “Đây là cơ hội cuối cùng của anh, nếu anh dám chạm vào…”
Chữ “tôi” cô còn chưa nói xong, người đàn ông đã nghiêng người kéo cái tay cầm chai của cô ra, hôn tới.
Cô quay đầu muốn tránh thì bàn tay của Hoàng Phủ Quyết đã túm chặt cằm cô, không cho cô cơ hội, đôi môi đã bao vây cô lại.
Thân người bị anh ép xuống, một tay bị anh ấn chặt, dưới tình thế cấp bách, Cam Viện đưa cái tay trái đang chống lên mặt bàn đánh về phía mặt Hoàng Phủ Quyết.
Thân thể mất đi sự chống đỡ, cả người cô nặng nề ngã xuống mặt bàn, trên người còn bị anh đè xuống, một cú đánh tay trái thất bại, Hoàng Phủ Quyết cũng không còn khách khí mà bắt đầu tấn công đánh chiếm.
Cũng không có giống như lần trước vội vàng, anh chậm rãi hôn, cắn đôi môi cô, tinh tế mà nếm mùi vị của rượu trên môi cô.
Cái hương vị rượu này anh vẫn luôn rất thích, nhưng mà lần này, hương vị lại tốt hơn mọi lần.
Thân thể bị anh đèn xuống bàn ăn, cô thật sự không dùng được nhiều sức lực, chỉ là dùng tay trái để đẩy thân hình của Hoàng Phủ Quyết ra.
Thật vất vả mới bắt được con mồi, Hoàng Phủ Quyết nào có rời bỏ, để cô túm áo sơ mi của anh, anh tháo nút thắt áo của cô, nhưng mà anh vẫn chỉ hôn cô, không từ bỏ.
Hơn nữa, không hề thỏa mãn với đôi môi cô, anh muốn tách hàm răng cô ra, nhưng mà cô nàng chết bầm kia cắn chặt hai hàm, không cho anh cơ hội.
Thử vài lần không có kết quả, anh lập tức di dời vị trí, tấn công vào phần cổ của cô.
Nhưng nụ hôn cứ từng chút từng chút lan xuống phía dưới.
Cam Viện đưa tay trái lên, bàn tay cô rơi xuống định đánh mạnh về phía cổ anh, mục đích là động mạch cổ, một đòn trúng đích.
Nhưng mà tay vừa rơi xuống một nửa thì trên ngực có cảm giác tê dại, da thịt cô căng thẳng, động tác chợt như bị rút hết lực đạo, chỉ như một bóng hình rơi trên cổ anh.
ai thoát khỏi ai (1)
Chai rượu đổ xuống, rượu từ trong chai chảy tràn ra bàn rồi chảy xuống mặt đất.
Trong không khí mùi rượu nồng lên, kết hợp với hơi thở trên người Cam Viện khiến Hoàng Phủ Quyết càng thêm say mê.
Cách một lợp áo tắm mềm mại, anh cảm nhận được sự tinh tế, mềm mại cùng độ ấm của thân thể cô.
Trong đầu anh, những hình ảnh điên cuồng của 6 năm trước không hẹn mà xuất hiện, cùng với cảm nhận của những nụ hôn trước đó.
Hơi thở của người đàn ông càng thêm nặng nề, những xúc động bản năng cũng từ từ trỗi dậy.
“Anh điên rồi, buông tôi ra!”
Cam Viện đưa tay bắt lấy vai của Hoàng Phủ Quyết, dùng sức mà đẩy.
Cúc áo sơ mi của anh vì thế mà bị giật đứt, lăn trên mặt bàn, bắn xuống đất, vạt áo sơ mi cũng bị lực kéo của cô mà mở rộng ra.
Khí huyết trong người đàn ông sôi lên, đột nhiên có chút mất tập trung.
Nhân cơ hội này, Cam Viện dùng sức kéo được bàn tay còn lại ra, túm lấy vai Hoàng Phủ Quyết, dùng sức đẩy người đàn ông trên người ra.
Bị cô đẩy lùi về sau hai bước, Hoàng Phủ Quyết chăm chú nhìn cô, ánh mắt làm càn trên người cô.
Cảm nhận được ánh mắt dị thường của Hoàng Phủ Quyết, Cam Viện theo bản năng cúi xuống nhìn lại mình, nhìn thấy nửa trên thân thể bị để trần, trái tim cô nhảy dựng lên một cái vội vàng kéo áo tắm choàng lên vai, khép hai cánh áo lại.
“Tôi bảo anh cút, có nghe hay không?”
Hoàng Phủ Quyết vẫn đứng yên tại chỗ không động đậy, ánh mắt màu lam thâm trầm mà chăm chú nhìn vào mắt Cam Viện.
“Cam Viện, làm người phụ nữ của tôi đi!”
Người phụ nữ này, anh muốn chiếm làm của riêng mình, mỗi ngày đều ở bên cạnh anh, chỉ cần anh muốn là có thể nhìn thấy cô, hôn cô, chạm vào cô… và làm tình với cô.
Cam Viện thở hổn hển, vòm ngực phập phồng theo hơi thở.
“Nằm mơ!”
Ánh mắt người đàn ông nghiêm túc, “Tôi nghiêm túc.”
“Tôi không quan tâm.”
Ánh mắt Cam Viện nghênh đón ánh mắt nghiêm túc của Hoàng Phủ Quyết, gằn từng chữ: “Tôi từ chối!”
Hoàng Phủ Quyết nheo mắt, “Lý do?”
“Lý do?” Cam Viện cười lạnh lùng. “Hoàng Phủ Quyết, anh thật sự cho rằng, phụ nữ trên thế giới này đều sẽ yêu anh sao?”
“Tôi không có hứng thú đối với phụ nữ trên thế giới này, tôi chỉ muốn biết suy nghĩ của em.”
“Ý nghĩ của tôi chính là, tôi không thích anh.”
“Vậy thì từ giờ trở đi thích!”
⬅ Trước Tiếp ➡