⬅ Trước Tiếp ➡
Cách giáo dục lang sói của Cam Viện (4)
“Mẹ đã từng nói, không cần bởi vì người mình không thích mà ảnh hưởng đến cảm xúc. Nhưng mà mỗi lần chú Hoàng Phủ đều có thể khiến mẹ tức giận, như vậy chẳng phải là mẹ thích chú ấy sao?”
Cam Viện bật cười, cúi người bế cậu nhóc từ dưới đất lên, thơm vào khuôn mặt nhỏ của cậu.
“Nhà thám tử tí hon của mẹ con, mẹ chỉ hy vọng anh ta không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của mẹ thôi. Đêm nay mẹ ngủ cùng con có được không?”
Cậu nhóc ôm lấy cổ cô, dán khuôn mặt nhỏ lên má cô, “Nếu mẹ mãnh liệt yêu cầu, con liền đành phải đồng ý.”
Rốt cuộc vẫn là con trai, đối với mẹ mình quả thật không muốn rời xa.
“Thằng nhóc thối, nhìn con miễn cưỡng kìa!” Cam Viện ôm cậu nhóc vào trong phòng ngủ, đặt cậu lên giường, cả người liền chồm tới, “Để mẹ gãi ngứa cho nhé!”
“Không cần… ha ha ha ha…”
Cậu nhóc liền lăn lộn trên giường. Cậu không sợ gì, sợ nhất là bị nhột.
Hai mẹ con cười đùa một trận, Cam Viện nghiêng người ôm cậu nhóc vào trong lòng, chóp mũi dán vào mái tóc ngắn mềm mại của cậu nhóc.
“Ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm ra sân bay.”
Cậu nhóc rúc cả người vào trong lòng mẹ, nhẹ nhàng hít vào hơi thở ấp áp trên người mẹ.
“Mẹ, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Không bao lâu, cậu nhóc liền ngủ say trong lòng cô.
Đắp chăn cho Cam Đường, Cam Viện lấy áo ngủ đi vào toilet tắm rửa. Sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của con trai, cô không có sấy tóc, mà lại đi ra ngoài phòng khách rót cho mình một ly rượu nhỏ. Vừa mới nhấp được một ngụm, cô liền nghe thấy tiếng động nhỏ ở cửa phòng.
Hơn nửa đêm, chẳng lẽ có trộm?
Cam Viện nhíu mày, nhẹ chân bước tới cửa lớn, nhìn qua mắt mèo ra ngoài, chỉ thấy ngoài hành lang mờ mờ, chiếu lên một thân hình cao lớn.
Người đàn ông lại tiếp tục đưa tay gõ cửa.
Cam Viện xoay người, đi về phòng khách tiếp tục lau tóc.
Tiếng gõ cửa một lần nữa vang lên.
Cô không để ý, anh lại tiếp tục gõ.
Rắc!
Chiếc lược trong tay đột nhiên kêu vang, sau đó một chiếc răng lược rụng xuống đất.
“Thật là, vận số năm nay không được may mắn.”
Cô oán hận nói một câu, lập tức đi tới cửa trước mở ra, “Hoàng Phủ Quyết, anh có thôi đi không… Ai cho anh đi vào?”
Cô định đóng cửa lại nhưng đã muộn, một nửa người đã đi vào trong phòng, đưa tay ngăn bàn tay đang đóng cửa của cô lại, cô đành rút tay về, trầm giọng nói.
“Lập tức đi ra ngoài!”
Hoàng Phủ Quốc liếc mắt nhìn vệt sáng của đèn trong phòng khách hỏi, “Tiểu Đường đâu?”
“Tiểu Đường đã ngủ, cho nên… mời anh ra ngoài.”
“Vừa vặn.”
Hoàng Phủ Quyết cởi áo vest, treo ở móc gần cửa, hỏi, “Rượu ở đâu?”
Làm ơn, đây là nhà cô, người này có phải không nhận ra đây là nhà người khác sao?
“Không có.”
Người đàn ông nghiêng mặt nhìn lại, ánh mắt lam nhìn thẳng vào mắt cô, đưa tay kéo cô vào trong lòng. Cam Viện vừa định phản kháng thì trên môi đã có một cảm xúc ướt át, là người đàn ông liếm cánh môi cô.
Cam Viện đẩy anh ra, đưa mu bàn tay lau miệng, “Anh…”
“Em nói dối.”
Tầm mắt lại một lần nữa dời đi, anh liền chú ý tới cái ly rượu trên bàn ăn. Hoàng Phủ Quyết liền đi tới nhấc ly rượu lên ngửi.
“Bordeaux năm 98, anh cũng thích.”
“Anh đặt xuống cho tôi!”
Cô tốn hơn 1 tháng tiền lương để mua rượu, không phải để cho anh uống.
Hoàng Phủ Quyết cũng không để ý tới, đưa ly rượu lên miệng, nhẹ nhàng nhấp một ngụm nhỏ.
“Nhiệt độ rượu vẫn còn hơi thấp.”
Cam Viện đi tới cách anh hai bước, khoanh tay trước ngực.
“Đừng lãng phí thời gian, nói đi, rốt cuộc anh tới làm gì?”
Hơn nửa đêm mới chạy tới đây, chẳng lẽ là có kết quả giám định, vẫn bị anh phát hiện ra tiểu xảo của cô sao?
Cách giáo dục lang sói của Cam Viện (5)
Người đàn ông lắc nhẹ cái ly trong tay, đưa mắt chăm chú nhìn cô.
Cam Viện vừa mới tắm xong, mái tóc dài vẫn còn ướt, thả toán loạn trên vai. Trên người mặc một cái áo choàng tắm dài, dưới ánh đèn ấm áp, khuôn mặt cô ánh lên vẻ nhu hòa đạm mạc.
Áo choàng tắm chỉ dùng một cái đai thắt, bởi vì động tác khoanh tay trước ngực của cô mà cổ áo tách ra để lộ hai cái xương quai xanh, ở phía giữa cổ áo là một làn da mềm lại trắng trẻo, dọc xuống phía dưới càng khiến người ta phải suy nghĩ miên man.
Hoàng Phủ Quyết cảm thấy môi cùng cổ họng khô khốc.
Vì để có thời gian cùng đi với mẹ con Cam Viện, mấy ngày nay anh cố gắng tăng ca, làm thêm giờ, đẩy nhanh tốc độ làm việc. Hôm nay cả ngày bận rộn, thẳng đến tối mới nhàn nhã một chút.
Người vừa rảnh rỗi, người phụ nữ này lại giống như ma chú xuất hiện trong đầu óc này.
⬅ Trước Tiếp ➡